⬅ Trước Tiếp ➡
"Mọi việc nên nghĩ theo hướng tích cực," Cố Quân Trục dựa người ra sau, hai chân ưu nhã bắt chéo, tư thái ung dung lười biếng: "Chỉ cần em và tôi giả làm vợ chồng, Tiểu Thụ chính là quý tử của chúng ta, sau này chúng ta sẽ cho nó cuộc sống hạnh phúc nhất, từ hôm nay trở đi, nó sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời này!"
Diệp Tinh Bắc nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút không xác định: "Ý anh là, nói với Tiểu Thụ, tôi là mẹ ruột nó, anh là cha ruột nó?"
Cố Quân Trục nhướng mày: " không phải em vẫn luôn nói với Tiểu Thụ, em là mẹ ruột nó sao?"
Diệp Tinh Bắc trầm mặc gật gật đầu. Lúc ấy, cô lẻ loi một mình bị người nhà họ Giang đuổi ra khỏi nhà.
Mười sáu tuổi cô nuôi một đứa nhỏ tuy rằng thực sự vất vả, nhưng cũng may mắn có đứa nhở vẫn luôn bên cạnh cô, cô mới không cảm thấy chính mình bị toàn thế giới vứt bỏ. Đứa trẻ không cha không mẹ rất đáng thương,ví dụ như cô.
Cô không muốn đứa trẻ cô nuôi đáng thương như cô, cho nên vẫn luôn nói với Tiểu Thụ, cô là mẹ ruột của cậu bé. Sauk hi Tiểu Thụ lớn lên một chút, nhìn thấy các bạn nhỏ khác có cha có mẹ, mà cậu bé chỉ có mẹ, không có cha, cậu bé liền sẽ hỏi cô, vì sao các bạn nhỏ khác đều có cha, cậu không có cha.
Cô liền tiếp tục nói dối, nói cha cậu là người rất lợi hại, đang vì quốc gia chấp hành nhiệm vụ bảo mật. Chỉ khi nhiệm vụ thành công kết thúc, cha cậu mới có thể trở về đoàn tụ cùng mẹ con họ. Ở nước ngoài con của gia đình đơn thân rất nhiều, Tiểu Thụ có cô , có bác, thật ra rất dễ dàng tiếp nhận lời nói dối của cô.
Nhưng hiện tại bọn họ về nước.Tỉ lệ ly hôn trong nước thấp hơn nước ngoài nhiều. Đại đa số em bé đềucó cha mẹ, em bé gia đình ly dị vô cùng ít.
Tiểu Thụ từng ngày lớn lên, cô nói dối, còn có thể duy trì thời gian bao lâu? Cô đnag lo lắng, nghe được Cố Quân Trục nói bên tai cô: "Một cái dối là dối, hai cái dối cũng là dối, nếu em đã lừa gạt Tiểu Thụ em là mẹ ruột nó, không bằng em liền nói cho nó, tôi là cha ruột nó, về sau chúng ta một nhà ba người tốt tốt đẹp đẹp sinh hoạt, đây không phải thực tốt sao?"
"......" Diệp Tinh Bắc có chút cạn lời, "Anh không cảm thấy như vậy quá đùa giỡn sao? Chúng ta hiện tại đã là vợ chồng hợp pháp, anh lại tuyên bố với người ngoài Tiểu Thụ là con ruột anh, Tiểu Thụ liền sẽ có được quyền kế thừa của anh! Anh thật sự một chút đều không ngại sao?"
Bà xã, đừng làm loạn
"Tôi nhớ rõ chúng ta đã thảo luận vấn đề này rồi," Cố Quân Trục không quan tâm nói: "Câu trả lời của tôi vẫn giống lần trước, chỉ bằng chỉ số thông minh cao của Tiểu Thụ, về sau ai chiếm ai tiện nghi còn không nhất định đâu! Lão gia nhà chúng ta tư tưởng tiến bộ, kính già như cha. Yêu trẻ như con. Chỉ cần Tiểu Thụ ưu tú, tôi không ngại giao nhà họ Cố cho nó, nhưng nếu nó không ưu tú, dù nó là con ruột, nhà họ Cố cũng sẽ không cho nó!"
Anh hơi hơi câu môi, một khắc kia, trên mặt anh mang tia tự tin, có thể lóe mù mắt người ta: "Tôi tin, đứa trẻ Cố Quân Trục tôi dạy dỗ ra, nhất định không người nào có thể siêu việt ưu tú hơn!"
"......" Diệp Tinh Bắc rất thành khẩn hỏi: "Cố ngũ thiếu, không ai nói với anh , khiêm tốn là một loại bản tính tốt sao?"
Cố Quân Trục mỉm cười: "Có người đã nói với tôi, khiêm tốn quá chính là kiêu ngạo."
Diệp Tinh Bắc: "......"
Bị làm cho tức chết! Cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, nghiêm túc suy xét đề nghị của Cố Quân Trục. Cố Quân Trục chỉ đạo lái xe Cố Trì: "Đến Trường tiểu học trung tâm số một."
Diệp Tinh Bắc quay đầu nhìn anh, nhíu mày hỏi: "Anh muốn làm gì?" Tiểu Thụ nhà cô học ở Trường tiểu học trung tâm số một . Môi Cố Quân Trục hơi cong lên: "Đón con tôi đi ăn cơm, nói cho nó, cha nó đã vì quốc gia chấp hành xong nhiệm vụ bí mật, đã trở về!"
"......" Diệp Tinh Bắc nghiến răng: "Cố ngũ thiếu, anh không cảm thấy anh biết quá nhiều sao? Thông thường người biết quá nhiều, không có kết cục tốt!"
Người này đến cả cô lừa dối Tiểu Thụ cũng biết, anh là màng nhĩ bay theo gió sao?
Cố Quân Trục cười nhẹ: "Này đã là cái gì? Không phải tổng giám đốc Diệp nói sao? Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm tanh tag!"
Diệp Tinh Bắc trợn trắng mắt: "Tôi nói chính là biết người biết ta, mới có thể thuận lợi ly hôn!"
"Ly hôn cũng đừng suy nghĩ," Cố Quân Trục vỗ vỗ mặt cô, "Nghĩ xem nói với con thế nào để nó tin tôi là cha ruột nó thì thực tế hơn!"
Diệp Tinh Bắc giận, chát một cái tát lên mu bàn tay anh: "Thành thật một chút, không được động tay động chân!"
Mặt cô đỏ bừng, đôi mắt trừng tròn tròn, dáng vẻ đáng yêu giống con mèo nhỏ. Tim Cố Quân Trục như bị gãi ngứa, nhịn không được duỗi tay ôm người vào trong lồng ngực, môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua trán cô, "Bà xã, giữa vợ chồng nào có không đụng chạm? Em nhất định phải nhanh thích ứng, ở trước mặt Tiểu Thụ mới có thể xây dựng ra cảnh tượng cửu biệt gặp lại giữa vợ chồng chúng ta, Tiểu Thụ mới có thể tin tôi làcha ruột nó! Vì Tiểu Thụ , bà xã cố lên!"
Diệp Tinh Bắc: "......"
Người này là ngũ thiếu gia họ Cố trong lời đồn cao quý lạnh lùng, cao không thể với tới, xa ngàn dặm với người ngoài, có biệt danh "núi băng nghìn năm " sao?
Cô không tin! Người này khẳng định là hàng giả! Cô dùng sức giãy giụa, muốn từ trong ngực Cố Quân Trục tránh thoát ra. Cố Quân Trục ôm cô chặt hơn, mặc cô liều mạng giãy giụa ra sao, đều lù lù bất động.
Hai người liền "đụng chạm chân tay" như vậy vài phút, ô tô dừng lại, tiếng Cố Trì nhịn cười từ trước mặt truyền đến: "Thiếu gia, Thiếu phu nhân, tới Trường tiểu học trung tâm số một số một rồi."
Động tác giãy dụa của Diệp Tinh Bắc tức khắc cứng ngắc, khuôn mặt vốn đỏ bừng càng thêm đỏ vài phần, như là muốn nhỏ ra máu, "Tôi mới không phải cái gì mà Thiếu phu nhân!"
"Ngoan! Giấy chứng nhận kết hôn đều nhận rồi, em không phải Thiếu phu nhân thì ai là Thiếu phu nhân?" Cố Quân Trục xuống xe, hơi hơi cúi người, vươn một bàn tay về phía Diệp Tinh Bắc, cười gọi sủng nịch dung túng: "Bà xã, đừng làm loạn, để con trai nhìn thấy, còn tưởng rằng chúng ta cãi nhau đó, không tốt!"
Nhóc trứng thối nhà con
"......" Diệp Tinh Bắc có loại cảm giác bất lực muốn hộc máu buồn bực. Cố ngũ thiếu, anh nhập vai diễn có phải quá nhanh quá nhanh không! Cô hung hăng hất bay tay Cố Quân Trục , tự mình xuống xe. Chân cô mới vừa chạm đất, liền nghe được giọng anh ba Diệp Tinh Ly: "Ô? Bắc Bắc, sao em cũng tới đón Tiểu Thụ? Không phải nói anh đón rồi sao?"
Diệp Tinh Bắc nghiêng đầu qua nhìn, Diệp Tinh Ly trên mặt đeo kính râm to, đi nhanh về phía cô. Diệp Tinh Bắc theo bản năng quay đầu coi chừng Quân Trục. Giữa cô và Cố Quân Trục xảy ra chuyện, cô còn chưa thông báo với Diệp Tinh Lan, Diệp Tinh Ly.
Gần nhất là cô không có cách nào mở miệng, không mở miệng được nói với hai anh cô, cô mới vừa về nước, đã bị Cố Quân Trục ngủ chung, còn bị tính kế kết hôn.Anh cả cô còn tốt, anh ba cô thế nào cũng phải khiêng bao thuốc nổ, đến cho nổ nhà họ Giang và nhà họ Cố.
Thứ hai, cô căn bản không để tâm chuyện với Cố Quân Trục . Cô cho rằng cô sẽ tận dụng cơ hội về nhà lần này, nói rõ tất cả sự tình với Cố Quân, sau đó ly hôn với Cố Quân Trục , làm bộ giữa hai người cái gì cũng chưa phát sinh. Cô không nghĩ tới, lần này hành trình về nhà, cô chẳng những không ly hôn được với Cố Quân Trục, còn bị Cố Quân Trục lừa giả làm vợ chồng, tiếp tục cùng sinh sống.
Hiện tại muốn cô giới thiệu Cố Quân Trục với anh ba như nào? Cô còn chưa nghĩ ra, Diệp Tinh Ly đã nhìn thấy Cố Quân Trục bên cạnh Diệp Tinh Bắc, tháo kính râm xuống, cảnh giác nhìn Cố Quân Trục hỏi: "A, đây không phải ngũ thiếu gia sao? Hân hạnh hân hạnh! Ngũ thiếu gia sao lại ở bên em gái tôi? Ngẫu nhiên gặp được sao?"
Cố Quân Trục hơi hơi mỉm cười, "Là Tiểu Ly phải không?"
Anh ôm lấy bả vai Diệp Tinh Bắc: "Bắc Bắc không nói cho anh sao? Tôi và Bắc Bắc đã kết hôn, hiện tại tôi là chồng Bắc Bắc! Là nhà họ Cố chúng tôi sơ sẩy, còn chưa tới kịp mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thích của Bắc Bắc, Tiểu Ly yên tâm, về sau có cơ hội, nhất định đền bù."
Tiểu...... Ly?
Khóe miệng Diệp Tinh Ly giật giật. Anh rất ghét người khác học theo anh cả anh, gọi anh là Tiểu Ly, làm như là anh còn chưa cai sữa. Nhưng dù người khác không có tư cách gọi, Cố Quân Trục cũng tuyệt đối có tư cách. Ai bảo anh là con của lão gia nhà họ Cố lúc tuổi già, với sự nuông chiều của Cố lão gia, anh lớn lên liền cao hơn bạn cùng lứa tuổi.
Thật nhiều người lớn tuổi, còn muốn xen vào gọi anh là “ chú năm” Có người không muốn gọi, liền phải gọi "Cố tổng", hoặc là gọi "Ngũ gia".
"Ngũ gia" có danh tiếng lớn nhất trong giới xã hội thượng lưu trong thành phố. Cha là là người có công lớn mở nước, cả đời sinh năm đứa con, chết chỉ còn lại có đứa con này lúc tuổi già, xót đứa con này như sinh mệnh.
⬅ Trước Tiếp ➡