“Anh mau giúp tôi!” Phương Trì Hạ sầu khổ mà ôm lấy cái thang muốn giữ thăng bằng, nào biết lại chậm một bước.
Vừa rồi cái thang kia lắc lư vài cái, nghiêng về phía trước, thân thể của cô cũng theo đó bị văng ra ngoài.
Phương Trì Hạ hoảng sợ trắng mặt, nhắm chặt mắt lại chờ đợi cái mông nở hoa, lúc thân thể sắp va chạm với mặt đất, một đôi tay cánh tay lại chợt vươn ra, vững vàng đón lấy cô.
Mọi chuyện xảy ra thật nhanh, nhanh đến nỗi cô căn bản không nhìn được rõ cái gì.
Ngẩng đầu lên, khuôn mặt của Lạc Dịch Bắc kia đã phóng đại ở ngay trước mắt.
Phương Trì Hạ nhẹ thở phào, nghĩ thầm anh còn không đến nỗi quá lạnh nhạt.
Ai ngờ Lạc Dịch Bắc vừa mở miệng, liền đánh bay hết không còn một chút nào chút hảo cảm vừa dâng lên trong lòng cô.
Môi mỏng nhếch lên, mặt anh lạnh nhạt nhả ra một câu, “Sao lại không cẩn thận như vậy? Ngã hỏng người rồi thì ba bữa cơm ai sẽ chuẩn bị? Cả phòng bừa bộn còn đang đợi em dọn sạch đấy!”
Người ở dưới mái hiên, trước mắt tạm thời cúi đầu
Edit: Nấm
“Cút!” Biểu tình trên mặt Phương Trì Hạ vặn vẹo một chút, quay về phía anh lại là một tiếng quát nữa.
Một tiếng quát này còn rất có tinh thần, nhưng mà, sau khi quát xong gương mặt lập tức xám xịt, co người thoát khỏi vòng ôm của anh đi về phía phòng bếp.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Hiện tại quả thật cô không có đủ lực trả cho anh!
Sau khi Lạc Dịch Bắc và Phương Trì Hạ kết hôn, đã mấy ngày liền chưa về nhà.
Sinh nhật Chu lão gia lần này, mấy ngày hôm trước Sa Chức Tinh đã gọi điện thoại tới nhắc nhở, trường hợp này, anh nhất định phải trở về.
Ăn xong bữa sáng, lên lầu thay quần áo, lúc đi xuống, Phương Trì Hạ vẫn còn đang sửa sang lại một đống hỗn độn trong phòng khách mà lúc trước cô bày ra.
“Lát nữa tôi sẽ ra ngoài.” Lạc Dịch Bắc bước vài bước đi xuống cầu thang, một bên sửa sang lại cổ tay áo của mình, một bên nói chuyện với cô.
“Ừ.” Phương Trì Hạ đưa lưng về phía anh, đang mải thu thập đồ sơn vẽ, chỉ khẽ đáp lời anh một tiếng, đầu cũng không hề ngoái lại một chút.
Cô như vậy, khiến cho Lạc Dịch Bắc không nhịn được nhăn mày lại.
Anh bỗng nhiên cảm thấy, hai người ở bên nhau, so với việc anh coi thường cô, dường như cô càng ngó lơ anh hơn!
“Đêm nay sẽ không về!” Nhìn chằm chằm cô một lát, Lạc Dịch Bắc lại nói.
“Được.” Vẫn là giọng nói nhàn nhạt ấy, Phương Trì Hạ chăm chú sửa sang lại đồ vật, vẫn không quay đầu.