⬅ Trước Tiếp ➡
ANH LĂN RA NGOÀI CHO TÔI XEM!
“Đi ra ngoài!” Hai chữ lạnh băng vang lên giữa hai người, thanh âm nam tính lại trầm thấp, cao quý.
Đã đi vào lâu như vậy, Phương Trì Hạ mới chú ý thấy trong phòng có người, cô ngẩng đầu lên, ngay khi thấy rõ khuôn mặt trước mắt, hô hấp của cô lập tức như muốn ngừng lại.
Đó là một khuôn mặt anh tuấn bức người, tinh xảo khiến người ta không thể bắt bẻ.
Đường cong trên mặt, trên mũi anh hoàn mỹ không thể tả, cho dù có là họa sĩ giỏi nhất cũng không thể phác họa được như vậy, ánh mắt như muốn câu hồn thần phách.
Tròng mắt đen mà sâu thăm thẳm như biển cả, mỗi khi chuyển động tựa như có băng hàn lóng lánh bên trong, khí chất cao quý giống như vương giả của màn đêm.
Môi anh cũng rất đẹp, mỏng như cánh hoa, màu sắc gợi cảm, rất ít người có được bờ môi mà chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta suy nghĩ bậy bạ.
Đây hẳn là một người đàn ông được trời cao ưu ái, rõ ràng trên hơi thở đạm mạc nổi bật, nhưng lại loá mắt khiến người ta không thể nhìn gần.
Phương Trì Hạ nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, dược tính trong cơ thể phát tác, làm cô bỗng nhiên sinh ra một cỗ xúc động muốn tiến lên hôn anh.
Nhưng mà, nhiệt huyết mới vừa sinh ra, lại bị cặn bã ngoài cửa hét một tiếng kéo lại thực tại, “Phương Trì Hạ, em đi ra cho anh!”
“Mấy người dùng sức đâm cho tôi!” Ngoài phòng, Phương Vinh vẫn tiếp tục kêu gào, tựa hồ không có ý dừng lại.
Phương Trì Hạ cố gắng giữ lại chút ý chí còn trong đầu, ánh mắt van xin giúp đỡ nhìn về phía người bên cạnh.
“Giúp tôi với!” Ánh mắt của cô thật bất lực, đôi mắt như nai con bị kinh hoảng, trong sáng lại vô tội.
Cô rất lo lắng, Phương Trì Hạ thật sự rất sợ giây tiếp theo chính mình sẽ bị anhg đẩy ra ngoài.
Nhìn bộ dạng Phương Vinh như vậy, nếu bây giờ cô ra ngoài, nhất định sẽ xong đời!
Nhưng mà, biểu tình trên mặt của người đàn ông đó chưa hề buông lỏng dù chỉ một chút, lạnh nhạt ném lại ba chữ cho cô: “Cút đi!”
Giọng nói của anh mang theo nồng đậm ghét bỏ, làm người ta có cảm giác không thể trèo cao, phảng phất như nếu nói nhiều với cô thêm mấy câu là sự sỉ nhục với anh.
Phương Trì Hạ không ngờ rằng anh lại lạnh lùng như vậy, trước có sói, sau có hổ, tiến lùi gì cũng không được.
Dù sao cũng chưa có kết cục tốt, cô cũng không có gì để sợ anh, cằm vừa nhấc, cô lấy cái tư thái cao ngạo giống anh, phản lại một câu, “Vậy anh lăn trước đi cho tôi xem!”
Con ngươi sâu thẳm của Lạc Dịch Bắc nhíu lại, một cỗ sát khí lạnh băng dâng lên.
Phương Trì Hạ bị anh nhìn mà bất thình lình rùng mình một cái, sau lui lại mấy bước.
Tay cầm then cửa, rất muốn lao ra ngoài, nhưng lại cố kỵ Phương Vinh đang chờ cô ở bên ngoài nên cô cố gắng áp chế cái ý nghĩ đó lại.
Ngoài cửa, một đám người loay hoay ở cửa cả buổi vẫn không làm gì được, Phương Vinh trong cơn giận dữ muốn tự mình phá cửa, tay mới vừa nâng lên, giống như là nghĩ tới điều gì, thình lình hỏi một câu, “Phòng này của người nào?”
Một câu, nhắc nhở mấy người phục vụ ở bên ngoài phá cửa nửa ngày.
Bọn họ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, thoáng nhìn thấy số 1573 trên phòng, sau khi choáng váng vài giây, mồ hôi liền bắt đầu “tí tách” rơi xuống.
“Lạc, Lạc thiếu……” Một phục vụ trong đó trả lời anh ta.
“Lạc thiếu nào?” Đầu tiên Phương Vinh sửng sốt một chút, sau khi phản ứng lại, sắc mặt anh ta hoảng sợ trắng bệch vài phần, “Dung Hi International?”
GIÚP TÔI ANH CŨNG ĐÂU MẤT GÌ!
Tập đoàn Dung Hi International đối với bên ngoài vẫn luôn là một sự tồn tại huyền thoại, giám đốc điều hành hiện nay là Lạc Dịch Bắc, nghiệp vụ chủ yếu là thiết kế đồ trang sức.
Trước đây ba của Lạc Dịch Bắc, hay còn gọi là Lạc nhị thiếu Lạc Hi Thần, lúc tiếp quản cơ hồ đã làm lũng đoạn thị trường trang sức ở châu Á và châu Âu.
Mấy năm gần đây, sau khi Lạc Dịch Bắc tiếp quản, thế phát triển của Dung Hi International lại càng như chẻ tre, thậm chí mở rộng sang một số lĩnh vực doanh nghiệp khác.
Dung Hi có hai cái huyền thoại, một là Lạc Hi Thần, còn lại chính là giám đốc điều hành hiện nay —— Lạc Dịch Bắc.
Nguyên nhân khiến Dung Hi làm ngoại giới sùng kính mà sinh ra sợ hãi, một là bởi vì tài lực hùng hậu, còn lý do còn lại, đó chính là bởi vì bối cảnh cường đại không rõ trắng đen!
Ở thành phố C, người Lạc gia cho dù đi ngang, đi dọc cũng không có ai dám ngăn cản.
Nhắc tới Lạc gia, cơ hồ là mỗi người nhìn thấy thôi đã thấy sợ, càng miễn bàn đến chuyện trêu chọc.
Ầm ĩ một hồi lâu ngoài cửa, ấy vậy mà khi âm thanh “Lạc thiếu” vừa vang lên, mọi thứ liền trở nên yên tĩnh, lúc sau, rốt cuộc không có nửa điểm thanh âm nữa.
Phương Trì Hạ cách một cánh cửa nên không nghe rõ mấy người bên ngoài thảo luận chuyện về Lạc Dịch Bắc, cô lại còn có chút buồn bực vì không nghe thấy tiếng của mấy người đó.
Khi chưa xác định được người bên ngoài đã rời đi hay chưa, cô vẫn không dám tùy tiện đi ra.
Người cô gắt gao chống vào cánh cửa, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông mặt lạnh trong phòng, cô thử thuyết phục anh, “Anh xem, anh cũng nghe rồi đấy, bên ngoài có người đang tìm tôi. Lúc này nếu tôi đi ra ngoài, nhất định sẽ bị nuốt đến xương cốt cũng không còn, anh để tôi ngồi trong này chờ một lát cũng không có mất mát gì, không phải sao?"
Giọng điệu của cô rất đáng thương, đôi mắt bất an lấp lánh như nai con, khuôn mặt rất đỏ, giống như đang kiềm chế thứ gì đó, da thịt cũng nhiễm một tầng hồng nhạt mê người.
Dược tính vẫn còn đang quậy phá trong cơ thể Phương Trì Hạ, cô không giữ được lâu, nếu lúc này bị anh ném ra ngoài, cô không dám tưởng tượng chờ đợi mình sẽ là hậu quả thế nào.
Phương Trì Hạ bày ra vẻ mặt khẩn cầu mà nhìn anh, ánh mắt lại đảo quanh khắp phòng.
Cô thoáng nhìn qua ban công cách đó không xa, từ từ dịch bước đi tới.
⬅ Trước Tiếp ➡