⬅ Trước Tiếp ➡
Cận Tư Nam chẳng những không đi, ngược lại còn ngồi ở bên cạnh Lục Dĩ Thừa, bắt chéo chân, lắc lắc ly rượu trong tay, một hơi uống sạch.
Lục Thiếu, anh sẽ không thật sự đáp ứng yêu cầu vô lý của lão gia nhà anh, muốn cưới cái cô con dâu nuôi từ bé kia chứ?
Ding ding! di động Lục Dĩ Thừa vang lên.
Cận Tư Nam trừng lớn hai mắt, nhìn Lục Dĩ Thừa, phát hiện Lục Dĩ Thừa đanh nhìn chằm chằm di động vài giây, rồi đầu ngón tay mới nhanh chóng gõ xuống màn hình.
Thế nhưng anh ta đang gửi tin nhắn! Gửi cho ai? Cái WeChat này từ lúc nào thì Lục Dĩ Thừa lại chủ động chạm qua vậy? Cậu ta nhớ rõ, vẫn là Lục gia lão gia học chơi được WeChat, thế nào cũng phải bắt Lục Dĩ Thừa download cho bằng được! Không phải là đang nhắn tin với Lục lão gia đó chứ? Nhưng mà, cậu ta nhớ rõ ràng là Lục lão gia chỉ biết gọi video, cũng không biết nhắn tin!
Lục Dĩ Thừa gửi xong tin nhắn lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ding ding! Âm báo vang lên, chiếc bút trong tay Cố Nhất Nặc đột nhiên rớt xuống, cô lập tức ngồi thẳng thân mình, mở tin nhắn ra, viết bài giải thực kỹ càng tỉ mỉ, cô liếc mắt một cái là liền hiểu!
Đề bài phức tạp như vậy, thế nhưng anh lại giải chưa đến hai phút đồng hồ. Cô vội vàng viết đáp án vào vở, sau đó bắt đầu làm bài tiếp theo.
Ba phút trôi qua......
Lục Dĩ Thừa còn không nhận được hồi âm, anh nắm di động, bưng ly rượu ở một bên lên uống một ngụm.
Năm phút trôi qua......
Vẫn như cũ không có bất cứ tin nhắn hồi âm nào!
Cận Tư Nam ngồi một bên, nén cười quan sát Lục Dĩ Thừa, quả thực là không thể tưởng tượng được! Thiếu tướng Lục thế nhưng đang đợi tin nhắn của người khác! Cậu ta thật sự rất muốn biết, tin nhắn vừa rồi là gửi cho ai?
Lục Dĩ Thừa mở di động lên, nhanh chóng gõ: Như thế nào? Giải sai rồi sao?
Cố Nhất Nặc phát hiện, di động lại sáng, thấy Lục Dĩ Thừa nhắn tin, cô nghĩ nghĩ, đánh mấy chữ: Giải đúng rồi, cám ơn.
Lục Dĩ Thừa nắm chặt di động, ly rượu đang cầm trên tay, phát hiện có tin nhắn tới, buông ly rượu trong tay xuống, xem tin nhắn trước.
Nội dung tin nhắn làm cho anh có chút bất mãn, lâu như thế mới nhớ tới nói câu cám ơn?
Anh lại gửi một tin đi.
Cố Nhất Nặc mới cầm lấy bút, nhìn di động lại sáng lên. Vẫn là Lục Dĩ Thừa gửi sao? Cô nhìn chằm chằm màn hình di động, thẳng đến khi màn hình đã tắt, cũng không cầm điện thoại di động lên.
Cô có chút nhút nhát, yêu một người dễ dàng như vậy, kiếp trước, không biết là như thế nào cô lại đi yêu Lục Dĩ Thừa, yêu đến hèn mọn như vậy. Rõ ràng là biết, cô và anh không thể nào, lại vẫn luôn ôm một tia hy vọng. Cô là Lục phu nhân, là anh nguyện ý cưới về, cô vẫn luôn lấy điểm này ra để an ủi chính mình.
Mãi cho đến trước lúc chết, cô mới hiểu được, sự thật tàn nhẫn là anh không tin tưởng cô, càng là chưa từng yêu cô nhưng lại cưới cô.
Không thể không thừa nhận, Lục Dĩ Thừa quá mức ưu tú, quá nhiều phụ nữ vây quanh anh, không biết, tối nay anh sẽ ôm người phụ nữ nào trong lòng mình?
Trong lòng, hơi có chút buồn bực, ẩn ẩn đau, có lẽ cô còn chưa kịp thích ứng. Sẽ có một ngày nào đó khi nhắc tới Lục Dĩ Thừa, cô sẽ không còn bất kỳ cảm giác gì nữa!
⬅ Trước Tiếp ➡