Dạ vâng. Trong lòng Cố Nhất Nặc âm thầm nghĩ, dù sao Lục Dĩ Thừa cũng không có ở đây, chỉ ngủ một lại một đêm thôi mà.
Sau khi tản bộ với ông xong, Cố Nhất Nặc theo sự chỉ dẫn của Tôn tẩu lên phòng ở tầng hai.
Căn phòng thật lớn! đồ đạc trong phòng lại rất đơn giản, mang phong cách của Trung Quốc hiện đại, màu chủ đạo là đen xám, giống với phong cách của Lục Dĩ Thừa.
Kiếp trước, cô ở trong Lục gia lâu như vậy nhưng chưa có cơ hội vào phòng của Lục Dĩ Thừa.
Nhất Nặc tiểu thư, nếu có cần thứ gì thì cứ gọi tôi.
Dạ vâng ạ. Cố Nhất Nặc gật đầu.
Tôn tẩu đóng cửa lại giúp cô, Cố Nhất Nặc nhẹ nhàng đi đến bàn sách, đặt vở bài tập xuống.
Không biết tại sao, rõ ràng là biết Lục Dĩ Thừa không có ở đây nhưng cô vẫn cảm thấy căng thẳng, luôn cảm thấy trong phòng có một phần hơi thở bí bách của Lục Dĩ Thừa.
Cô hít sâu một hơi, sau đó ổn định lại tâm trạng của mình, đặt bài tập xuống, bật đèn bàn lên.
15 phút sau....
Nhất Nặc! Đừng có làm lâu quá, bài tập làm hoài cũng không xong đâu, ăn chút hoa quả đi. Lục lão gia bưng một đĩa hoa quả đã gọt sẵn đặt bên cạnh Cố Nhất Nặc.
Nửa giờ sau.....
Nhất Nặc, nào, giải lao một chút, con nghe bài hát này đi, có phải là rất có cảm xúc không?
45 phút sau....
Nhất Nặc, đã làm 45 phút rồi, chúng ta đi xem tivi đi? Phim truyền hình này rất hay.
Cố Nhất Nặc nhìn mấy bài toán ở trước mặt còn chưa giải xong, tỏ ra có chút đau đầu.
Ông, ông xem giúp con đề bài này đi, ông có thể giải giúp con được không?
Lục lão gia liền đứng hình, nhìn trái nhìn phải, không nói một lời quay người đi xuống lầu.
Làm sao vậy? Cố Nhất Nặc mơ hồ.
5 phút sau, Lục lão gia cầm điện thoại đi đến trước mặt Cố Nhất Nặc, nói to vào điện thoại: con giải bài tập này đi, Nhất Nặc đang gặp rắc rối!
Cố Nhất Nặc đang loai hoai, ông đang tìm ai nhờ giúp đỡ vậy, vừa nhận lấy điện thoại cô liền nhìn thấy khuôn mặt của Lục Dĩ Thừa!
Di động trượt từ trong tay Cố Nhất Nặc thẳng tắp xuống, Bộp! một tiếng rơi trên mặt đất.
Khuôn mặt Lục Dĩ Thừa úp xuống!