⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt đen của Lệ Quân Trầm chìm xuống.
Đường cong sau lưng cô rất mềm mại, dáng người lung linh hấp dẫn, không có một chút thịt thừa nào, trên người mặc bộ đồ lót màu trắng tinh vô cùng ngây thơ.
Nuốt chua xót vào trong lòng, cô cười hỏi: "Lệ tiên sinh, tôi đẹp không?"
Lệ Quân Trầm đi lên trước, lồng ngực dày rộng dán phía sau lưng cô, ngón tay thon dài lướt từ sau ra trước, nhẹ nhàng xoa lên môi cô rồi chậm rãi trượt xuống xương quai xanh.
Bàn tay to ấm áp của anh dừng ở cổ cô rồi đột nhiên bóp chặt, giọng nói âm u: "Cô liều mạng quyến rũ tôi như vậy, muốn để tôi làm gì?"
"Không làm gì, đêm nay chỉ cần Lệ tiên sinh đứng sau lưng tôi là được." Hứa Thâm Thâm dịu dàng quyến rũ cười một tiếng: "Có thể chứ?"
Câu "Có thể chứ?" này hoàn toàn để lộ sự lo lắng hoảng sợ dưới đáy lòng cô.
"Có thể." Lệ Quân Trầm giống như bị bỏ bùa, lại đồng ý nghe theo.
Hứa Thâm Thâm cười một tiếng, cơn ác mộng của Bạch Viện Viện sắp bắt đầu rồi.
Hứa Thâm Thâm mặc một bộ váy màu đỏ xinh đẹp, vừa xuất hiện cũng không biết làm chói mắt bao nhiêu người.
Lại thêm người đàn ông đứng bên cạnh cô, rất là thu hút ánh mắt của người khác.
Đôi môi đỏ ửng của cô nở một nụ cười tự tin và lạnh lùng, ôm cánh tay Lệ Quân Trầm, cười quyến rũ một tiếng: "Lệ tiên sinh, chúng ta đi thôi."
Lệ Quân Trầm gật đầu, cùng cô đi vào giữa đám người.
Diệp Mạc Phàm nhìn thấy Hứa Thâm Thâm nở nụ cười như vậy với Lệ Quân Trầm thì có một ngọn lửa dâng lên từ đáy lòng, không cách nào kiềm chế được ánh mắt ghen tị tức giận, ngay cả Bạch Viện Viện đi tới anh ta cũng không phát hiện.
"Lại là cô ta!"Bạch Viện Viện nhìn thấy Hứa Thâm Thâm đang đứng giữa ánh nhìn đám người thì tức giận đến giậm chân.
Diệp Mạc Phàm lấy lại tinh thần, nhìn Bạch Viện Viện ở bên cạnh nói: "Sao em tới trễ như vậy?"
Bạch Viện Viện vuốt tóc mái trên trán, cô trở về thay một bộ đồ, đương nhiên tới muộn.
Nhìn kỹ lại, không phải bộ váy đỏ Hứa Thâm Thâm mặc trên người giống đúc bộ mình vừa mặc sao?!
Trong ánh mắt cô ta tràn ngập tức giận và độc ác, cười lạnh lùng nói: "Hứa Thâm Thâm, cô thật đủ hèn hạ, ba vừa mới chết được mấy tiếng, vậy mà lại tới đây lẳng lơ khoe khoang, thật là mặt dày vô sỉ!"
"Em nói cái gì, gì mà ba mới chết được mấy tiếng?"Diệp Mạc Phàm cau mày hỏi.
Bạch Viện Viện biết mình lỡ miệng, hận không thể tát mạnh cho mình hai bạt tai.
Nghĩ đến bộ váy anh ta nhìn thấy Hứa Thâm Thâm mặc lúc trước, hình như anh ta hiểu được vì sao.
Hứa Thâm Thâm lia đôi mắt sang Diệp Mạc Phàm liền nhìn thấy Bạch Viện Viện cũng tới, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp của cô càng thêm câu hồn đoạt phách.
“Lệ tiên sinh, chúng ta mở màn buổi khiêu vũ được chưa?” Cô cười ngọt ngào xinh đẹp như được ăn ly kem vào ngày mùa hè.
Lệ Quân Trầm liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái mới vươn tay mình ra mời cô.
Hứa Thâm Thâm cũng mỉm cười vươn tay mình ra: “Tôi nhảy không tốt mong anh hướng dẫn nhiều hơn.”
“Hứa gia mời giáo viên khiêu vũ quốc tế Madellen về hướng dẫn cho em, sao em lại nhảy không tốt?” Lệ Quân Trầm nói.
Hứa Thâm Thâm nhíu mày: "Lệ tiên sinh không đáng yêu chút nào.”
Âm nhạc vừa vang lên thì hai người giống như hai con con bướm đan chéo vào nhau.
Dáng múa của Hứa Thâm Thâm vô cùng xuất chúng, mà cô phối hợp với Lệ Quân Trầm như là một cặp bài trùng, điệu nhảy của hai người tuyệt đẹp lại nước chảy mây trôi, đây là minh chứng cho câu cảnh đẹp ý vui.
Hai người kết thúc bài nhảy liền được mọi người vỗ tay nhiệt liệt, không thể không nói, cái tên đệ nhất danh viện của Hứa Thâm Thâm không phải là lời đồn bậy.
Nếu không có thực lực mà chỉ với vẻ ngoài thì cô sẽ không có địa vị như ngày hôm nay.
Cô vòng qua tay Lệ Quân Trầm đi về phía Diệp Thanh Phong.
Diệp Mạc Phàm thấy cô đi tìm cha mình bèn lôi kéo Bạch Viện Viện đi qua.
“Chú Diệp.” Cô kêu thật ngọt ngào nhưng ai cũng nhận ra cô chỉ đang cố làm ra vẻ.
Cho dù Diệp Thanh Phong muốn làm bộ không nghe được cũng không có cách nào, huống chi Lệ Quân Trầm đang ở bên cạnh cô.
“Hóa ra là Thâm Thâm.” Diệp Thanh Phong mỉm cười.
“Chú Diệp, nhà xưởng Mân Nam vẫn tốt ạ?” Hứa Thâm Thâm cười tủm tỉm hỏi.
Diệp Thanh Phong không hiểu ra sao, sao đột nhiên cô lại nhắc tới nhà xưởng Mân Nam?
“Thâm Thâm, đó là chuyện công ty, một cô gái như cô sẽ không hiểu đâu.” Diệp Mạc Phàm chen ngang.
“Hóa ra là Diệp thiếu cũng đang ở đây.” Hứa Thâm Thâm cười hì hì: "Xem ra anh không nói chuyện Mân Nam bên kia cho chú Diệp rồi, anh làm như vậy là không nên.”
“Thâm Thâm đừng lộn xộn!” Diệp Mạc Phàm quát lớn.
“Lệ tiên sinh, có người ăn hiếp tôi.” Hứa Thâm Thâm không quên kéo Lệ Quân Trầm vào, chỉ khi anh chen vào thì mọi thứ mới càng thêm náo nhiệt.
Lệ Quân Trầm nể tình bảo vệ cô ở trong ngực, sau đó anh dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Diệp Mạc Phàm.
⬅ Trước Tiếp ➡