⬅ Trước Tiếp ➡
"A!" Bạch Viện Viện phát ra tiếng hét như mỏ heo: "Đây chính là bản Chanel có hạn!"
 
Hứa Thâm Thâm rụt cổ một cái, lại cười trên nỗi đau của người khác: "Xin lỗi, tôi không hề cố ý."
 
"Cô!" Bạch Viện Viện đỏ mắt, sát ý từ trong mắt phun ra ngoài.
 
Rất nhiều người đều vây lại, dáng vẻ như xem kịch.
 
Ân oán giữa họ người nào không rõ.
 
Hứa Thâm Thâm đỏ hốc mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn Bạch Viện Viện: "Chị Bạch, tôi thật sự không có cố ý, cô đột nhiên chạy đến tìm tôi khoe khoang cô và Diệp Mạc Phàm sắp kết hôn, tôi cũng thật lòng chúc phúc hai người."
 
Trong đám người phát ra những tiếng chậc chậc.
 
Vẻ mặt Bạch Viện Viện trắng bệch: "Cô đừng có nói bừa!"
 
"Tôi không có nói bừa, chẳng lẽ không phải lúc trước tôi bắt gặp cô ở cùng với Diệp Mạc Phàm trong khách sạn ư?" Hứa Thâm Thâm tỏ vẻ vô tội hỏi.
 
Mắt Bạch Viện Viện càng đỏ hơn, cô ta nhìn chung quanh: "Mấy người đừng tin cô ta!"
 
Hứa Thâm Thâm mím môi, khóe miệng hơi nhếch lên: "Chị Bạch, trợn mắt nói bừa dễ mất lưỡi đấy."
 
"Thâm Thâm!" Diệp Mạc Phàm đi tới bảo vệ Bạch Viện Viện: "Thâm Thâm, rốt cuộc cô muốn làm gì?!"
 
"Diệp thiếu gia, tôi không muốn làm gì đôi cẩu nam nữa không biết xấu hổ như hai người, chạy tới trước mặt tôi để khoe khoang, chẳng lẽ tôi còn cho hai người vẻ mặt tốt?" Hứa Thâm Thâm cười lạnh hỏi.
 
Diệp Mạc Phàm cũng không khỏi tức giận: " Hứa Thâm Thâm, tôi và cô đã sớm chia tay, tôi và Bạch Viện Viện là yêu đương thông thường."
 
"Đúng vậy, chúng ta đã sớm chia tay, vì sao Bạch Viện Viện vẫn muốn dây dưa với tôi, chẳng lẽ anh còn thích tôi, cô ta không có cảm giác an toàn nên mới đến khiêu khích?" Hứa Thâm Thâm chớp chớp đôi mắt long lanh, lạnh lùng nói: "Diệp thiếu gia, tôi thấy anh rất chướng mắt, anh đừng dây dưa với tôi nữa."
 
"Cô!" Diệp Mạc Phàm hận không thể tìm thứ gì chặn miệng cô lại.
 
Cô căn bản đổi trắng thay đen.
 
"Anh muốn làm gì?" Giọng nói lạnh lùng hung dữ của Lệ Quân Trầm truyền tới.
 
Hứa Thâm Thâm nhìn Lệ Quân Trầm với vẻ uất ức, không nói lời nào, thế nhưng cảm xúc hiện ra hoàn toàn.
 
Lệ Quân Trầm ôm lấy eo cô nói: "Nói bao nhiêu lần, không nên chấp nhặt với chó."
 
Hứa Thâm Thâm mím môi, cười hì hì: " Tôi nhớ rồi."
 
Sắc mặt Bạch Viện Viện và Diệp Mạc Phàm đen như đáy nồi. 
Lệ Quân Trầm lạnh lùng nhìn Diệp Mạc Phàm và Bạch Viện Viện, nói: “Hứa Thâm Thâm là người của tôi, hai người còn dám gây khó dễ cho cô ấy, tôi sẽ khiến hai người sống không bằng chết!”
⬅ Trước Tiếp ➡