⬅ Trước Tiếp ➡
Của chùa ngu sao mà không ở
Ai ngờ, vừa mở cửa phòng đã thấy một đám phụ nữ nói nói cười cười ăn mặc mát mẻ, nhạc nhẽo mở ầm ầm, nhảy nhót lọan xạ ở bên trong.
“Dục thiếu, anh xem em thế này có đẹp không?”
“Ừ.”
“Cả em nữa Hôm nay em mặc đồ phong cách cổ điển đấy, Dục thiếu anh có thích không?”
“Thích.”
“Dục thiếu, em nghe nói vợ anh thuộc tuýp ngực bự, anh xem em to hơn hay cô ấy to hơn?”
“Em.”
Trong phòng, Bạch Kình Dục ngồi một mình trên sofa, tay nâng ly rượu vang đỏ, cười nhạt thưởng thức những cô gái đang chủ động nịnh nọt mình.
Đôi vợ chồng trẻ bốn mắt nhìn nhau chớp nhoáng, cùng phát ra một tiếng cười nhạo.
“Hoá ra là gọi tôi đến xem biểu diễn.”
“Tám con vịt trai bao – cách gọi của người TQ của cô không đến à?”
“Trai anh cũng muốn chơi sao?”
“Càng đông càng vui, như vậy mới kích thích.”
“Bọn họ mà biết khẩu vị của anh thì cũng chẳng dám đi theo đâụ”
Sắc mặt nam nhân chìm xuống tận đáy nồi.
Khẩu vị?
Là ai đêm hôm qua khóc lóc xin tha đến khàn cả họng, sáng dậy còn phải ngậm chanh để nhuận cổ?
“Dục thiếu, cô gái này là ai thế?”
Bạch Kình Dục mỉm cười nhìn Hứa Vi, cố ý để cô trả lời.
Hứa Vi không trúng bẫy của anh, tự nhiên, hào phóng nói “Các người chơi tiếp đi. Kỹ thuật của Dục thiếu cực kỳ cùi bắp, các cô phải gánh vác nhiều nhiều đấy.” Trước khi đi vẫn không quên bôi đen hình tượng của Bạch Kình Dục.
Thế nhưng đám phụ nữ này đâu để trong lòng, sau khi Hứa Vi đi thì càng không thèm kiêng nể gì nữa, chủ động quấn tới, nét mặt người nào người nấy toàn vẻ lẳng lơ.
“Dục thiếu, đêm nay để lại mấy người? Nếu không để bọn em lại hết đi, dùng sao cũng chỉ tám…”
Bạch Kình Dục không dấu vết tránh né “Có thể giải tán rồi, lát nữa tôi sẽ thanh toán.”
“Đừng mà, người ta muốn qua đêm cùng anh mà.”
Nụ cười của anh còn treo trên miệng nhưng ánh mắt đã lạnh đi mấy phần “Đàn bà không có chừng mực, tôi không có hứng.”
“…”
Mấy cô gái trong phòng sửng sốt nhìn nhau, cuối cùng vẫn lưu luyến rời khỏi phòng khách sạn.
Tối chủ nhật.
Hứa Vi và Bạch Kình Dục bị gọi về nhà ăn cơm.
Hôm nay cô mặc một bộ váy màu vàng nhạt vừa đúng mực vừa ngoan ngoãn, cố gắng đóng vai con dâu tốt trước mặt bố mẹ chồng.
Bạch Chí Nghị cùng vợ là Vân Uyển Tú rất hài lòng với nàng dâu mới xinh đẹp đoan trang này, liên tục gắp thức ăn cho cô.
“Con ăn nhiều vào. Vi Vi, nhìn con gầy quá, gầy thế này thì về sau mang thai sẽ vất vả lắm đấy. Chăm sóc cơ thể cho mập lên một chút mới tốt.”
“Con cám ơn mẹ.”
“Bố nghe người làm nói hôm qua hai đứa ở ngoài cả đêm không về nhà, phải không?”
Hứa Vi nhíu mày không lên tiếng.
Bạch Kình Dục thản nhiên “ừ” một tiếng “Bệnh viện bận quá ạ.”
Bạch Chí Nghị đập bàn, sắc mặt giận dữ
“Bận quá? Bận ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm hả? Bạch Kình Dục, bây giờ anh đã kết hôn rồi đấy Tranh thủ thời gian nghĩ lại, trở về thừa kế công ty đi, đừng ở ngoài gây ra một đống nợ phong lưu nữa ”
Sắc mặt Vân Uyển Tú cũng không quá tốt, chỉ vào con trai mắng cho một trận

⬅ Trước Tiếp ➡