Hứa Vi đang phiền não không biết làm thế nào để tìm cớ từ chối nhưng Bạch Kình Dục lại hiếu thảo chu đáo gật đầu “Được, vậy đêm nay làm phiền mẹ rồi.”
“…”
Chung cư cho người già có hai phòng ngủ một phòng khách, dĩ nhiên Trần Minh Châu để phòng ngủ còn lại dành cho Hứa Vi và Bạch Kình Dục.
Hứa Vi hoàn toàn không có dự định ở một mình với ông chồng hờ này. Đợi sau khi mẹ đi vào phòng ngủ chính thì cô liền cầm chăn và gối nói với Bạch Kình Dục “Tôi ra phòng khách ngủ, sáng ngày mai anh đừng nói với mẹ”
Nói xong, Hứa Vi vừa muốn quay lưng đi đâu biết rằng Bạch Kình Dục còn hành động nhanh hơn cô giành đóng cửa lại rồi đứng chắn đường đi.
Chỉ thấy anh một tay nhẹ nhàng cởi nút áo sơ mi của mình, khóe miệng khẽ cong lên, trong đôi mắt đào hoa tràn đầy nụ cười đắc ý “Bây giờ là lúc cô nên phối hợp rồi.”
“Vợ, yêu , bé, nhỏ.”
Chiếc gối và chăn bông trên tay Hứa Vi bị Bạch Kình Dục giật lấy.
Người đàn ông khốn kiếp không biết học ở đâu bản lĩnh kìm hãm, cô muốn đẩy ra, nhưng cô không mạnh bằng anh.
Bạch Kình Dục dễ dàng nhấc hai tay cô đặt lên trên đầu, siết chặt hai tay, trán hai người áp sát vào nhaụ
Ngũ quan thâm trầm đột nhiên trở nên rõ ràng trước mặt, làm cho Hứa Vi cảm thấy không quen, đành phải tránh đi ánh mắt nóng bỏng của anh.
Giọng nói giễu cợt của người đàn ông vang lên.
"Bình thường không phải chơi rất hoang dã sao? Lúc này sao lại trở nên ngây thơ rồi."
Hứa Vi trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt.
"Anh đừng hòng dùng phép khích tướng với tôi."
Vẻ mặt giận dữ, nhưng đôi tai đỏ bừng dường như đã phản bội cô.
Bạch Kình Dục mỉm cười, nhưng ánh mắt lại rơi vào đôi môi đỏ tươi kia, giống như đóa hoa anh đào chờ người hái, toát ra vẻ quyến rũ mê người.
Người phụ nữ này quả nhiên có khuôn mặt thiên thần, thanh tú như búp bê, công thêm dáng người uyển chuyển có chút quyến rũ, chỉ cần đôi mắt đẹp của cô nhẹ nhàng lướt qua, ngón tay nhẹ câu lên, cô có thể câu mất hồn một người đàn ông.
Anh nhớ lại những gì đã trải qua đêm tân hôn hôm đó, cổ họng có chút khô khốc, không nhịn được liếm khóe miệng.
Một lúc lâu sau, yết hầu của anh khẽ lăn, đôi môi mỏng của anh khẽ hé mở.
"Có ai đã từng nói rằng trông cô rất giống Tô Đát Kỷ chưa? Chẳng khác nào một nữ yêu tinh."
“Thèm muốn cơ thể gợi cảm này thì cứ nói huỵch tẹt ra, nhưng tôi đã thề rằng sẽ không có lần thứ hai với anh, vì vậy đừng hòng tôi phối hợp."
"Lần thứ hai?"
Anh cười ý vị càng sâu, đưa tay còn lại ôm lấy vòng eo thon thả của Hứa Vi, đưa hai người lại gần nhau, sau đó cúi đầu thì thầm vào tai cô.
"Làm sao anh lại nhớ là đêm hôm đó khi em làm nũng nói muốn thêm một lần nữa, hình như chúng ra đã là lần thứ tư rồi?"
Hứa Vi chỉ cảm thấy bên tai nóng rực khiến toàn thân tê dại, hai chân gần như mền đi.
Cô cắn môi nói.
"Thư gì dùng qua rồi tôi sẽ không thích nữa, thân thể của anh cũng không phải ngoại lệ."
Bạch Kình Dục lại bật cười một tiếng, và sau đó chế nhạo.
"Dù miệng có cứng thế nào, thì phản ứng của thân thể mới là thứ chân thật nhất. Nhìn xem, hiện tại là ai thèm muốn ai?"
Hứa Vi nhìn xuống, phát hiện hai chân run đến mức không thể đứng thẳng, cả người cô nằm trên người anh, dính chặt lấy nhau cực kỳ mập mờ.
Người đàn ông này thật không biết xấu hổ, rõ ràng là anh ta đang ôm mình mà
Nhưng cô sống chết giữ lấy mặt mũi không cho phép bản thân thừa nhận thất bại trước Bạch Kình Dục.
Vì vậy Hứa Vi duỗi bắp chân ra và quấn lấy eo Bạch Kình Dục.
Sau đó nói với anh với vẻ mặt có chết cũng không thừa nhận thất bại "Nếu đã như vậy, chúng ta hãy xem ai không thể chịu đựng được trước."