“Trên thế giới này, người thích nhìn tôi chịu thiệt thòi nhất chính là Bạch Kình Dục. Anh ta giúp tôi mới là lạ.”
“Tôi thật sự nghĩ mãi vẫn không hiểụ Nếu chị đã biết đối phương là loại người này, sao còn muốn gả cho anh ta chứ? Nếu chị chỉ muốn tiền, thành phố này thiếu gì công tử, thiếu gia giàu có.”
“Ví dụ như?”
“Tôi này.” Khâu Vũ nhiệt tình đề cử bản thân, nụ cười trên môi đẹp y như ánh rạng đông vừa hé lên phía chân trời.
“Thế nào? Chị, chị mau trả lời có đồng ý hẹn hò với tôi không đi ”
Hứa Vi bị bộ dạng nũng nịu, ra vẻ đáng yêu của chú chó sữa nhỏ này chọc đến bật cười.
“Chủ nhật đi xem phim đúng không?”
Khâu Vũ gật đầu như giã tỏi “Đúng ”
“Được, đến lúc đó gặp. Cậu mau về xử lý vết thương đi, đừng để bị nhiễm trùng.” Cô vẫy vẫy tay, ngăn chiếc taxi bên đường lại rồi nhanh chóng lên xe rời đi.
Khâu Vũ hớn hở, đứng tại chỗ nhảy nhót một hồi.
Cách đó không xa, luật sư Trần đang gọi điện báo cáo tình hình với Bạch Kình Dục.
“Dục thiếu, đã xử lý xong hết rồi. Chiều nay tôi sẽ mang giấy kết hôn cho anh.”
“Ừ.”
“Thế này, tôi có chuyện không biết có nên nói ra hay không…”
“Muốn nói thì nói đi.”
“Chủ nhật này, vợ anh muốn đi xem phim cùng tiểu thiếu gia nhà họ Khâụ”
Buổi trưa.
Vân Uyển Tú đến bệnh viện để khám sức khỏe, nhân tiện ghé qua khoa ngoại thần kinh để thăm con trai đang làm việc.
Nhưng còn chưa đến văn phòng của Bạch Kình Dục, từ xa xa bà đã nhìn thấy một cô gái đi ra cùng vẻ mặt xấu hổ. Khuôn mặt người này đỏ đến mức có thể nhỏ ra nước, xoay người cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.
"Tôi thành công rồi Tôi làm được rồi Bác sĩ Bạch đã nhận lấy bữa trưa mà tôi chuẩn bị, còn hứa chủ nhật này sẽ hẹn hò với tôi đấy. Hu hu hu cuối cùng thì tôi cũng vượt qua nỗi đau khổ bấy lâu nay được rồi "
Vân Uyển Tú nhíu mày.
Đợi đến khi cô gái đi khuất, bà đẩy cửa bước vào thì thấy con trai mình đang ăn cơm, mà chiếc hộp thức ăn có hình thù dễ thương rõ ràng là do cô gái kia tặng.
"A Dục, có phải não con có vấn đề gì hay không? Ở nhà có nàng dâu ngoan ngoãn tốt đẹp như vậy thì không cần, cứ phải ra ngoài trêu nghẹo hoa ghẹo nguyệt, đã bao giờ con từ chối một ai chưa? Mẹ thật sự bị con làm cho tức chết mất thôi "
Bạch Kình Dục đưa đũa và hộp cơm cho mẹ, khóe mắt nhướng lên.
"Mẹ ăn trưa chưa? Nếm thử một miếng nhé?"
Vân Uyển Tú tức giận không hề nhẹ.
"Kết hôn rồi còn không biết kiềm chế bản thân. Cơm do người phụ nữ khác đưa mà con cũng dám ăn, không sợ bị người ta bỏ thuốc à?"
"Ngoài mẹ ra thì chẳng ai bỏ thuốc con đâụ"
"..."
Vân Uyển Tú ấn ấn nhân trung, hít thở sâu một hơi mới từ từ bình tĩnh lại.
"Cuối cùng mẹ cũng biết tại sao Hứa Vi không để con vào mắt rồi. Con đúng là thứ đàn ông cặn bã đáng chết, đứng núi này trông núi nọ. Đến cả mẹ cũng muốn bỏ con luôn cho xong chuyện."
Bạch Kình Dục thản nhiên chuyển chủ đề.
"Mấy miếng dán phát sáng trên trần ở phòng con là do mẹ làm ạ?"
"Ừ, có chuyện gì thế? Có phải là đêm đến, bầu không khí rất đặc biệt không?"
"Hừm, nó xanh lét luôn ạ, như điềm báo cắm sừng ấy."
"... Tí nữa về mẹ sẽ kêu người tháo xuống hết."
Cơm trong hộp đã bị Bạch Kình Dục ăn gần hết.
Vân Uyển Tú nhìn mà ghẹn trong lòng.