⬅ Trước Tiếp ➡
Cô tính, có lẽ Bạch Kình Dục vẫn chưa tắm rửa xong, định lén vào phòng lấy đồ đạc rồi chuồn êm. Nhưng ai ngờ, vừa mở cửa đã thấy nam nhân tựa vào lan can ban công hút thuốc.
Nút áo sơ mi trắng đã cởi ra hết, phanh ra một nửa, để lộ cơ ngực cơ bụng toàn múi là múi, cực kỳ sống động.
Bạch Kình Dục nheo mắt, nhả một vòng khói thuốc rồi mỉm cười, nhìn chằm vào cô.
Hứa Vi thừa nhận Bạch Kình Dục rất quyến rũ, rất hấp dẫn người khác phái. Thế nhưng Hứa Vi lại không thừa nhận, toàn thân anh phát hooc moon, cử chỉ quyến rũ đều xuất phát từ sự hứng thú với chính cô.
Có lẽ là muốn chứng minh lời đồn nhảm bên ngoài là không phải sự thật.
Một lúc lâu sau, đôi môi mỏng của người đàn ông hé mở “Nghe nói, đi đến đâu cô cũng tuyên truyền là phương diện kia của tôi không được.”
Sắc mặt của Hứa Vi không hề thay đổi “Không phải tôi”
Lời này nghe sao cũng không giống như đang nói xạo.
Bạch Kình Dục vào phòng, dụi điếu thuốc xuống gạt tàn rồi đi tới trước mặt Hứa Vi. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp nhưng vắng lặng của cô, sau đó tầm nhìn lại trượt xuống.
Bộ đồ ngủ hai dây màu đỏ đô khiến cô gái này quyến rũ hơn mấy phần. Ánh mắt nam nhân to gan dừng lại phần da thịt trắng nõn trên xương quai xanh.
“Đêm đó cô cảm thấy không hài lòng à?” Giọng điệu tràn ngập mê hoặc, hư hỏng ngấm vào tận trong xương cốt khiến Hứa Vi phải nhớ lại chuyện đêm đó.
Bạch Kình Dục khom người, ghé sát vào tai Hứa Vi nói đi nói lại những lời khiến cô phải đỏ mặt.
Lúc này cơn giận trào lên, Hứa Vi cắn thẳng vào vai anh. Hành động lại ngược lại còn khiến đối phương càng hưng phấn đến phát điên.
Hứa Vi lạnh lùng quay đầu sang chỗ khác “Chúng ta cứ quên hết chuyện đêm đó đi, sau này việc ai người nấy làm, nước sông không phạm nước giếng.”
Bạch Kình Dục nhướng mày “Có thể làm lại lần nữa, hôm nay sẽ khiến cho cô cảm sướng đủ.”
“Chúng ta không có cái gọi là ‘lần nữa’ đâụ”
“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”
“Vậy thì đã sao? Không lẽ anh có thể làm lãng tử quay đầu à? Cả đời này sẽ không chạm vào người phụ nữ khác hay chỉ vì tôi mà thay đổi bản tính trăng hoa?” Hứa Vi buông lời sắc bén, truy hỏi đối phương.
Bạch Kình Dục đang định lên tiếng thì chuông điện thoại lại đột ngột vang lên, chẳng qua lần này không phải là di động của anh. Hứa Vi vội vàng đẩy Bạch Kình Dục ra, vừa đi đến bàn trang điểm lấy túi xách vừa trả lời điện thoại, hoàn toàn không chú ý gì đến biểu cảm của anh.
“Chị Vi Vi, chuyện lần trước chị nhờ tôi đã làm xong rồi. Tôi gửi vào mail cho chị rồi đấy.”
“Cám ơn nhé. Lần sau tôi mời cậu ăn cơm.”
“Ăn cơm thì khách sáo quá rồi, hẹn hò với tôi thì sao nhỉ? Chị Vi Vi, hôm nay tôi xem tin tức, mọi người đều đang bàn tán về ông chồng hờ của chị đấy. Như thế thì cũng thảm quá đi Sau này chị cần gì, có thể suy xét đế tôi đầu tiên được không?”
Hứa Vi vốn định từ chối nhưng đột nhiên lại nghe thấy bước chân Bạch Kình Dục đang đến gần, thế nên sắc mặt lập rức thay đổi, nở nụ cười rực rỡ trả lời “Bây giờ đi uống một ly được chứ? Tôi mời cậụ”
Bạch Kình Dục nghe vậy thì bước chân lập tức dừng lại, không đi đến gần Hứa Vi nữa.
Người ở đầu bên kia điện thoại nghe thấy vậy mừng đến phát điên.
“Được, đợi tôi tắm xong sẽ đi ngay, lát nữa gặp.”
Hứa Vi không đếm xỉa gì đến Bạch Kình Dục, đi tới phòng để quần áo. Thay đồ xong, cô còn đặc biệt xịt thêm chút nước hoa Chanel, tô lên môi màu son tươi đẹp nhất.
Hai lần trước đều là điện thoại của Vân Sa Sa gọi Bạch Kình Dục đi, cuối cùng lần này cô đã có thể báo thù rồi. Hứa Vi vui vẻ đến mức bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiềụ
⬅ Trước Tiếp ➡