⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiêu Mạt Lỵ".
Ngữ khí rõ ràng là con dám không nói thật với chú thử xem?
Cô chẳng bị khí thế của anh áp đảo chút nào.
"Đúng là bác sĩ nói chẳng có vấn đề gì lớn mà, tôi có lừa chú đâu".
"...Đau lắm sao?"
"Cũng được".
Anh lạnh giọng: "Sao lại bị thương?"
Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ run rẩy.
"Tiết học thể dục không để ý nên bị thương".
Cô nói tùy ý, thế nhưng anh nghe chẳng tùy ý chút nào.
Đường Nhiễm Mặc đứng lên, anh liếc nhanh hai cô gái đang muốn chạy kia, ánh mắt sâu như đáy hồ:
"Tên".
Ngô Phi bị ánh mắt lạnh lùng của anh làm đông cứng lại, thân thể không kìm được nhẹ rung. Trần Tiểu Vũ rõ ràng là gan nhỏ nhất, đến động tác đơn giản là đứng sau lưng Ngô Phi cũng không làm được.
Lần đầu tiên hai người họ gặp một người đàn ông đẹp trai như vậy, cũng là lần đầu tiên gặp một người đàn ông trông như thần chết như vậy.
Bọn họ nơm nớp lo sợ, lại không ý thức được bản thân mình lại phục tùng mệnh lệnh mở miệng nói ra tên mình.
"Ngô Phi".
"Trần....Tiểu Vũ..."
Trong giọng nói đều là sự sợ hãi.
Đường Nhiễm Mặc nhẹ giọng nói hai chữ:
"Tốt lắm".
Giống như thần chết tuyên án số mệnh người ta phải bị đày xuống địa ngục vậy.
Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ cảm thấy thật khó thở.
Thu Bạch Bạch chép chép miệng, chú của Mạt Lỵ đúng là cục băng hình người, nhìn xem đã đông cứng người ta thành cái dạng gì rồi. Xem bộ dáng bọn họ run lẩy bẩy kia còn tưởng mấy giọt nước trên người bọn họ gần đóng băng rồi ấy chứ.
"Chúng ta đi".
Đường Nhiễm Mặc cong eo ôm Mạt Lỵ lên, khi người trong lòng nhẹ đến sợ, động tác của anh càng cẩn thận hơn.
Mạt Lỵ có cảm giác bản thân mình giống như một món đồ thủy tinh dễ vỡ vậy.
Lúc bọn họ bước ra cửa, Ngô Phi đột nhiên giống như liều chết một phen gọi với theo:
"Là chúng tôi không cẩn thận làm cô ấy bị thương, chúng tôi không phải cố ý! Nhưng mà, không phải cô ấy cũng nhốt chúng tôi trong nhà vệ sinh còn bắn nước vào người chúng tôi sao!?"
Bước chân của Đường Nhiễm Mặc dừng lại.
Ngô Phi giống như nhìn thấy một tia hy vọng: "Cũng coi như huề rồi, đúng không?"
"Cô làm thật sao?"
Đường Nhiễm Mặc cúi đầu nhìn người yên tĩnh trong lòng mình, trầm giọng giống như có hiệu quả thôi miên.
Mạt Lỵ mơ màng chớp chớp mắt:
"Chú đoán xem~".
Anh nhẹ nhếch khoé miệng, ôm cô rời đi.
Ngô Phi mất hết sức lực ngồi phịch xuống nền đất.
"Ngô Phi, cậu sao thế?"
Sau khi sự áp bức trong không khí tiêu biến đi hết, Trần Tiểu Vũ lấy lại được chút ý thức, lại không biết phải làm gì đối với nỗi sợ hãi bất lực của bạn thân mình.
Thu Bạch Bạch nhấc cặp lên, nhìn hai người nhếch miệng cười, nói một câu:
"Quả báo".
Cô ta không thèm ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi phòng học. Có lẽ Trần Tiểu Vũ xuất thân bình thường nên không biết, nhưng Ngô Phi xuất thân là nhà họ Ngô sao lại không biết chút nào chứ?
Hào quang của người này, không thể sai được, anh ta chính là người đó.
Hậu quả của việc bị Đường Nhiễm Mặc trong lời đồn để ý không phải người bình thường có thể chịu đựng được.
Ai cũng không ngờ Đường Nhiễm Mặc muốn nuốt trọn xí nghiệp của Tiêu Thị trong lời đồn lại xem trọng người thừa kế duy nhất của Tiêu Thị như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡