Mạt Lỵ nhìn giáo viên cười nói: "Thưa thầy, hiện tại chân em rất đau, có thể xin bạn học Thu đưa con đến phòng y tế được không?"
"Này, Tiêu Mạt Lỵ, tớ hiện tại muốn giáo huấn..."
Đôi mắt cô ngập nước, "Chân của tớ hiện tại rất đau."
"..."
“Nếu như như vậy, Thu Bạch Bạch, hãy đưa bạn học Tiêu đến phòng y tế.” Giáo viên nóng lòng muốn Thu Bạch Bạch nhanh chóng rời đi, dù sao thì trong lớp của anh ta có học sinh đánh nhau cũng không phải là chuyện tốt.
Một nam sinh đứng lên, "Bạn học Thu không muốn đi, vậy để em đi."
Ngô Phi hét lên: "Chu Lạc!"
Người lên tiếng là Chu Lạc.
Thu Bạch Bạch chắn trước mặt Chu Lạc, cô ta kéo Mạt Lỵ đứng dậy, liếc nhìn tất cả các nam sinh, bao gồm cả Chu Lạc, cô ta nhếch miệng cười cười: “Chuyện như vậy đương nhiên là tôi đi."
Muốn được lợi, không có cửa đâu!
Mạt Lỵ cười khúc khích, Thu Bạch Bạch tức giận nhìn cô.
Muốn làm học sinh hư một lần ư?
Thu Bạch Bạch lưng cõng Mạt Lỵ đến phòng y tế, Mạt Lỵ tuy không nặng, nhưng dù sao một cô gái cõng người trên lưng mà mặt không đỏ, hơi thở cũng không gấp, phải nói là sức lực khỏe như con trai.
Bác sĩ ở phòng y tế là một người phụ nữ trung niên nhân hậu, nhìn vào chân Mạt Lỵ, bôi thuốc cho cô, thương cảm nói: "Sao chân trật dữ vậy? Cũng may không có bị thương vào xương, nửa tháng này cố gắng không nên di chuyển nhiều. Có thể ngồi thì đừng đứng, biết không?”
“Vâng, em đã biết.” Mạt Lỵ ngồi trên giường ngoan ngoãn đáp lại.
"Đau như vậy cũng không khóc hay làm nũng, cô bé cũng chịu được khá đó. Cô đi lấy thuốc, em mang về thoa." Bác sĩ buồn cười lắc đầu rồi đi ra ngoài.
Thu Bạch Bạch nghe thấy cô không có chuyện gì, mớ nhịn không được hỏi: "Vừa rồi sao lại ngăn cản tớ đánh bọn họ?"
“Đánh nhau ở trường sẽ bị ghi tội.” Mạt Lỵ ngẩng đầu mỉm cười.
Thu Bạch Bạch không ngờ lại là bởi vì nguyên nhân này, cô ta trầm mặc chốc lát, sau đó không phục la lên: "Ghi tội không phải chuyện to tát gì với tớ. Chẳng lẽ cứ để hai người kia thoải mái sao?"
"Là tớ bị thương, cậu sao lại tức giận như vậy?"
"... Hừ, tớ ngứa tay!" Qua một hồi lâu, cô ta mới ôm đầu kêu to: "A! Cậu có thể đừng nhìn tớ như vậy hay không!"
Mỗi lần Mạt Lỵ nhìn cô ta cười, cô ta đều cảm thấy mình như bị nhìn thấu từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cảm giác như không mặc quần áo thật là tệ!
Mạt Lỵ cười hì hì nói: "Bạch Bạch thực sự là một người tốt."
Thẻ người tốt nhận được√
"Đừng gọi tớ là Bạch Bạch!"
"Bạch Bạch, muốn làm học sinh hư một lần ư?"
“Có ý gì… Tớ vốn là một học sinh hư được không nào !?” Cô ta tức giận nhảy dựng lên.
Mạt Lỵ mỉm cười khó đoán.
Hôm nay sau khi tan học, học sinh trực là Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ, Ngô Phi vẫn đang đắc ý thảo luận với Trần Tiểu Vũ về bộ dạng ngã sấp xuống của Tiêu Mạt Lỵ, sau khi Trần Tiểu Vũ nói đi vệ sinh, một thời gian lâu còn chưa trở lại, Ngô Phi có chút lo lắng.
Cô ta ngừng lau bảng đen, vừa bước ra khỏi cửa lớp định đi đến phòng vệ sinh tìm người, bỗng nhiên đầu bị túi giấy che mất tầm mắt, cô ta hét lên: "Ai!"
Chẳng mấy chốc, thân thể cô ta bị trói bằng một sợi dây thừng, sau đó cô ta bị người khiêng đi, không sai, là khiêng.
Ngô Phi hoảng sợ hét lên, nhưng người khiêng cô ta thực sự rất mạnh mẽ, cô ta cố gắng giãy dụa cũng vô dụng, đã qua thời gian lâu như cậu, đợi tới lúc được thả xuống đất, cô ta đã bị đẩy vào trong một không gian hẹp. Trong không gian nhỏ, sau đó là tiếng khóa cửa.
"Ngô Phi!"
"Ai!?"
Trần Tiểu Vũ bỏ túi giấy trên đầu Ngô Phi, "Cậu không sao chứ?"
“Tớ… Tiểu Vũ, chuyện gì đang xảy ra vậy!?” Ngô Phi lúc này mới phát hiện ra sợi dây trên người cô ta đã được tháo ra từ lúc cô ta bị đẩy mạnh, mà người bên cạnh cô ta là Trần Tiểu Vũ, bọn họ bây giờ đã bị nhốt trong một nhà vệ sinh.
Trần Tiểu Vũ nói: "Tớ cũng không biết, tớ vừa bước vào nhà vệ sinh đã phát hiện mình bị nhốt bên trong".
“Đây là trò đùa dai sao!?” Ngô Phi nhớ tới vừa mới bị trói, lòng còn sợ.
Nhưng mà đột nhiên, một xô nước lạnh dội xuống đầu họ.
“A !!!” Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ cùng nhau hét lên.
Nước lạnh đều bị dội lên trên người bọn họ, trong nháy mắt cảm giác lạnh lẽo đánh thẳng vào cơ thể, bọ họ bộ dạng thảm hại trở nên ướt sũng.
Trần Tiểu Vũ ngẩn người, Ngô Phi gõ cửa hét lớn: "Có bản lãnh thì thả chúng ta ra ngoài! Thủ đoạn hèn hạ như vậy thì tính cái gì!"
Mà người chậm rãi ung dung rời đi, nghe bên trong truyền đến giọng nói, Mạt Lỵ ở trên lưng Thu Bạch Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Thu Bạch Bạch vừa nghĩ tới bộ dạng của bọn họ đã muốn cười, nhưng sau khi cười, cô ta lại hỏi Mạt Lỵ một lần nữa, "Bọn họ nhất định sẽ đoán được là chúng ta làm. Nếu họ đi tố cáo với giáo viên, chúng ta làm gì bây giờ?"