Một con chó giàu có còn trung thành nữa thì đúng là lốp xe dự phòng hàng đầu mà. Ai mà không thích chứ?
...
Giang Thành quay về chỗ ngồi của mình.
Trương Phong nhìn hóa đơn, vẻ mặt có chút không thích hợp, bữa cơm này rõ ràng đã tốn mười lăm ngàn, đây là một con số không hề nhỏ đối với anh, là tiền sinh hoạt của hai kỳ học
“Giang Thành, cậụ.."
Anh ấy không khỏi không sốt ruột, cho dù Giang Thành có nhiều tiền hơn đi nữa cũng không được tiêu xài lãng phí như vậy. Nếu như số tiền này dùng vào những vấn đề cần thiết, thì có lẽ sẽ cải thiện chất lượng cuộc sống của Giang Thành rất nhiềụ
Nhưng giờ thì…
Trương Phong đã hối hận vì đã gọi bạn cùng phòng của Hứa Đan đi cùng, đặc biệt là con đ Bạch Sơ Vũ này, chắc hẳn đây là ý trời sắp đặt để gài bẫy Giang Thành.
Bạch Sơ Vũ hoàn toàn không biết rằng mình đã bị coi như kẻ thù.
Cô ta dùng xong bữa liền lên tiếng “Bây giờ mới là tám giờ, chúng ta có nên làm gì đó để thư giãn một chút hay không? Nếu như bây giờ về trường thì có chút sớm, chẳng vui chút nào cả.”
Vẻ mặt của Trương Phong dần thay đổi, úp úp mở mở nói “Mấy người chúng tôi còn có chuyện phải làm, mọi người tự đi đi nhé…”
Có nhiều tiền đến thế nào cũng không chịu được cách tiêu pha như vậy.
Thẩm Giang Nguyệt lộ ra vẻ khinh thường, ngay cả Mạc Ẩm Hồ vốn dĩ không nói nhiều cũng có chút không vui, Bạch Sơ Vũ lại càng thẳng thắn hơn “Không có tiền thì nói thẳng luôn đi, người muốn mời cơm là chính đám con trai bọn anh, bây giờ lại chê đám con gái chúng tôi tiêu quá nhiều tiền, nếu không có tiền thì đừng có mời chúng tôi đi.”
"Một đám nghèo hèn, chẳng trách không có người yêu ”
Trần Nguyên Phương và Vương Thủy Chiếu đều tức giận rồi, Bạch Sơ Vũ quả là một con sói mắt trắng, ăn đồ của người khác rồi lại quay sang bảo người ta là kẻ nghèo hèn, như vậy thì ai chịu cho được?
Thấy hai bên sắp xảy ra xô xát.
Giang Thành đột nhiên đứng dậy, ra hiệu cho hai bên bình tĩnh, nói "Không thì như này đi, tôi biết gần đây có một quán bar mới mở, để tôi mời mọi người đi chơi."
Bạch Sơ Vũ và những bạn gái khác đều ngơ người.
Giang Thành hào phóng như vậy sao?
“Có phải cậu đang nói đến quán bar BA không? Tôi biết quán bar đó, hình như đó là của một vài người nổi tiếng hợp tác mở với nhau, nghe nói mỗi phòng có thể tiêu tốn hết mấy ngàn đấy, cậu thực sự muốn mời chúng tôi đến quán BA đó sao?” Cái miệng nhỏ nhắn của Bạch Vũ Sơ mở thật to, không ngờ Giang Thành lại hào phóng như vậy
“Lão tứ ”
Đám người Trương Phong lo lắng.
Thậm chí có chút thất vọng với Giang Thành, tên nhóc này không phải vì tiền mà điên rồi chứ, sao có thể tiêu tiền một cách bừa bãi như vậy?
Không nhất thiết phải lấy lòng những cô gái này mà.
Bạch Sơ Vũ cũng đã kịp phản ứng lại, có chút hơi thất vọng lắc đầu, nói “Thôi bỏ đi, số tiền tiêu sài ở trong đó chắc chắn các cậu không thể nào chi trả nổi đâu, là tôi xem trọng các cậu quá rồi.”
Một lũ nghèo nàn cả mà thôi.
Trong khi đám người Trương Phong thở phào nhẹ nhõm, Giang Thành lại đứng dậy, cười nói "Nếu như mọi người muốn đi thì đi thôi, tôi nói tối nay sẽ khao mà."
“Thật sao?”
Bạch Sơ Vũ sửng sốt.