Tiếp ➡
Trong siêu thị.
Một chàng trai dừng chân lại trước quầy nếm thức ăn, anh xoa cái bụng đói meo, quả thực đói đến bụng sắp dính vào lưng rồi.
Đôi mắt anh nhìn trái nhìn phải thấy không có ai.
Anh lấy thịt khô bên quầy thử miễn phí bỏ vào miệng mà ăn như hổ đói, giống như vẫn chưa đủ, anh đổ từng cốc từng cốc sữa chua nhỏ từ quầy hàng bên cạnh vào miệng.
“Đồ khốn, cậu đang làm gì vậy?”
Một cô gái xinh đẹp mặc váy ngắn xuất hiện ở trước mặt Giang Thành, Giang Thành sợ tới mức cốc sữa chua trong tay rơi xuống đất, ấp úng nói "Đây... Đây không phải là quầy hàng miễn phí sao? Tôi chỉ là... chỉ là quá đói bụng... "
Cô gái bị Giang Thành chọc giận mà cười lạnh.
Đây là đồ ăn thử mà siêu thị chuyên môn chuẩn bị cho khách, nhằm tìm kiếm khách hàng tiềm năng, nhưng những món đồ ăn này lại bị tên khốn trước mặt ăn hết rồi
Cô gái thật không thể tin được sẽ có loại người tham lam như vậy.
Làm thay đổi tam quan của cô
Rất nhiều người dùng ánh mắt châm chọc nhìn về phía Giang Thành, họ nhìn bộ dạng ăn mặc nghèo kiết xác của Giang Thành liền biết anh không có tiền để mua đồ.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi thật sự là đói quá rồi ”
Giang thành vừa nói vừa lui về phía sau, hai má nóng lên như hận không tìm thấy cái lỗ để chui xuống.
“Đứng lại, cậu không được đi ” Cô gái nắm chặt lấy áo đã giặt trắng đến mức bạc màu của Giang Thành, cô buồn bực mà chỉ chỉ vết sữa chua trên mặt đất, mở to đôi mắt giận dữ nói “Cậu làm dơ sàn rồi, lau sạch cho tôi trước rồi mới được đi ”
Vành tai của Giang Thành đỏ bừng lên, gần như sắp nhỏ ra máụ
Nhìn thấy sắp đến giờ học, anh trực tiếp nữa quỳ trên đất, dùng áo sơ mi đã giặt đến trắng bệt trên người chà lau sàn siêu thị.
Càng ngày càng nhiều người đến vây xem, từng đôi giày hàng hiệu đập vào mắt Giang Thành, từng tiếng cười nhạo truyền đến bên tai anh hết đợt này đến đợt khác, anh cắn chặt răng để không cho tiếng khóc của mình bật ra, anh thực sự sợ hãi cuộc sống nghèo khổ như vậy
Trước mặt anh bỗng xuất hiện một bàn chân.
Trên giày dính vài giọt sữa chua trắng như tuyết, ý tứ thực rõ ràng, chính là muốn Giang Thành cũng thuận tiện lau sạch giày cho cô ấy
Giang Thành nắm chặt nắm tay.
Đến cuối cùng Giang Thành vẫn là yên lặng cúi đầu xuống, dùng áo sơ mi lau khô giày cho cô ấy, lúc này cô gái mới nói “Về sau đừng để tôi bắt được cậu, nếu không tôi báo cảnh sát nói cậu trộm đồ "
Giang Thành lao ra khỏi siêu thị mà không thèm nhìn lại
Ra khỏi siêu thị.
Giang Thành nước mắt lưng tròng, không kiềm chế nổi nữa mà thi nhau chảy xuống đôi má gầy gò, cho dù tầm mắt trở nên mơ hồ, nhưng Giang Thành vẫn chạy như điên về phía trường học.
Không thể đến trễ
Tiết sau là toán số nâng cao, giáo viên là một bà cô già, nếu đến trễ một lần thì sẽ mất điểm.
Ngay lúc Giang Thành chạy đến cổng trường thì điện thoại di động trong túi reo lên một tiếng, Giang Thành móc ra chiếc điện thoại Android đã cũ nát được sử dụng rất nhiều năm, trên màn hình xuất hiện một tin nhắn...
"Giang Thành, con cháu gia tộc họ Giang, hôm nay là ngày lễ trường thành của con, lệnh cấm đã tự động được dỡ bỏ."
Nhìn thấy một dòng chữ ngắn ngủi này.

Tiếp ➡