⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải do cô nàng Tô vung tay đá chân giãy giụa một hồi, cuối cùng vẫn khó tránh khỏi vận mệnh bị khiêng về phòng nghỉ.
Thế nhưng phòng nghỉ nha, ngược lại cũng không tệ,…ít nhất…không có ánh mặt trời, còn có nước uống.
“Này! Chẳng lẽ chỉ có lương khô!? Có hoa quả hay không?”
Đổng Đại Bằng rút lui trước khi Tô Thịnh Hạ kéo tay áo của anh ấy cười híp mắt nói.
“Lều trại của binh sĩ đương nhiên không có, hoa quả chỉ có lều bạt của cán bộ mới có, hơn nữa mỗi cán bộ có trợ cấp không giống nhau, giống như…”
Đổng Đại Bằng vừa muốn tách lấy ngón tay phổ cập khoa học cho Tô Thịnh Hạ về quân hàm và quy tắc đãi ngộ, Tô Thịnh Hạ xua tay : “Được rồi! Anh cứ nói thẳng ai có trợ cấp nhiều nhất, da đạng nhất”
“Đương nhiên là thủ lĩnh bọn tôi! Thủ lĩnh là lão đại nơi này, các loại trang bị đều là tốt nhất!”
“Này…”
Tô Thịnh Hạ còn muốn hỏi phòng của chú ba ở đâu, Đổng Đại Bằng đã nhấc cánh tay lên chạy.
Phòng của chú ba? Hắc hắc hắc!
Nhìn quanh trái phải, bốn bề vắng lặng, chính là thời điểm tốt để vụng trộm, cô nàng Tô quát to rồi uống vài ngụm nước lạnh, lau khóe miệng, bắt đầu tìm căn cứ địa của chú ba!
Cũng không trách cô nàng Tô ngốc, chủ yếu là một hàng dài các phòng nghỉ trong sân huấn luyện đều giống nhau, ngay cả một cánh cửa cũng không khác, cô tìm từng phòng hơn mười cái dĩ nhiên không phát hiện phòng của Lãnh tam gia, đừng nói là trái cây, có phòng ngay cả nước cũng không có.
Tìm không được, cô nàng Tô trực tiếp nhanh như chớp chạy đến dưới bóng cây, đối diện là một dãy phòng nghỉ, nhưng nơi đây càng tĩnh lặng hơn, hầu như không có ai đi qua.
HoẶc là không làm, cô nàng Tô nhấc chân liền chạy tới.
Ngoan ngoãn!
Tìm nửa ngày, nơi đây mới là nơi cho lãnh đạo nghỉ ngơi!
Có cái bàn còn có giường chiếu, còn có quạt trần lớn chạy vù vù ở trên, vách đá dựng đứng nháy mắt ngăn cách với những ngôi nha ọp ẹp chim không thèm ị, cô nàng Tô ngồi xổm bên cửa sổ lần lượt nhìn, rốt cục, hai mắt tỏa sáng!
Tìm được rồi!
Chờ chút, tìm được rồi, vì sao các phòng khác đều trống không, hết lần này đến lần khác phòng của chú ba ngửa ra một người!
Người nọ nẳm ngửa, hai tay đặt lên bụng, đáng tiếc trên mặt phủ lên cái mũ, nhìn không thấy khuôn mặt.
Chỉ chớp mắt, quả hồng lớn đơn độc, quả nho trong veo như nước, quả quýt xanh xanh vàng vàng, toàn bộ bày lên trên bàn, thật sự quá mê hoặc!
Cô nàng Tô hút mũi một cái, cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa ra, dự định cầm lấy một quả rồi đi, ai biết quả còn chưa đến tay, người trên giường đột nhiên trở mình!
Cái mũ vốn che trên mặt rơi trên mặt đất, phản chiếu ánh sáng ban ngày bên ngoài cửa sổ, một khuôn mặt thanh tú thoát tục lạnh lùng nhảy vào trong mắt cô mà không báo trước!
1: Mỹ nam ngủ, cô nhóc xấu xa
Lãnh Dạ Thần đang ngủ say, đường nét gương mặt lạnh lẽo, hàng lông mi dày tạo thành những vệt bóng mờ, màu da màu lúa mạch có những vệt mồ hôi mờ nhạt.
Cô nàng Tô hung hăng nuốt nước miếng một cái, si ngốc nhìn chòng chọc mỹ nam đang ngủ, đôi mắt to đầy nước, lại ngồi xổm xuống.
Bàn tay nhỏ bé không nghe sai khiến chậm rãi giơ lên, bỗng nhiên đặt bên môi Lãnh Dạ Thần, bờ môi mỏng như dao, vẽ ra một đường cong mê người.
Cổ họng ngứa ngáy, đầu lưỡi đang run rẩy, từng tế bào sống bên trong cơ thể cô đang kêu gào.
Đầu ngón tay mịn màng rơi xuống cơ bắp rắn chắc của anh, lòng thiếu nữ tựa như điện giật, cô nàng Tô nghiêm khắc cắn môi một cái, kìm nén hơi thở, khuôn mặt nhỏ tinh xảo nhỏ nhắn chậm rãi cúi xuống, một tấc, một tấc, gần kề xâm nhập khuôn mặt tuấn tú tuyệt thế kia…
“Tô Thịnh Hạ!”
Mắt thấy đôi môi mềm mại kia muốn dán lên miệng Lãnh gia, một tiếng gào to đột nhiên truyền đến từ trên giường, tất cả đê-xi-ben rơi vào trong vành tai của cô nàng Tô, cô nàng Tô lúc này biểu tình liền co quắp.
“Bụp!”
Vừa rồi bày ra tư thế vặn vẹo chuẩn bị tiến công, hai chân đẩy ra độ cong thật sự quá nghịch thiên, bị Lãnh gia trung khí mười phần hô một tiếng, Tô Thịnh Hạ liền ngã xuống đất.
Cái mông nặng nề rơi xuống đất, tiếng vang đó nghe chừng rất đau.
Đôi chân dài của Lãnh Dạ Thần lưu loát tiêu sái bước xuống giường, uy phong lẫm lẫm đứng sững trước mặt thân thể ngã xuống đất của cô nàng Tô, thuận theo tầm mắt của cô ngước mắt nhìn, đôi chân dài tựa như hai cây kình thiên trụ vững vững vàng vàng chống lên cửa nam thiên.
Tô Thịnh Hạ suýt chút nữa “khinh bạc” chú ba rồi, khuôn mặt đầy nước miếng khoát khoát tay với gương mặt lạnh lùng của Lãnh Dạ Thần, nhẫn nhịn cái mông đau từng cơn mà cười híp mắt nói: “Chú ba…chú đã tỉnh”
Lớp băng trên mặt Lãnh Dạ Thần dày ba thước, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại, ánh mắt đầy sát khí, đằng đằng phóng đến Tô Thịnh Hạ: “Cô muốn làm gì?”
Tô Thịnh Hạ cười hắc hắc: “Tôi? Động cơ của tôi lẽ nào Lãnh tam gia thân kinh bách chiến còn không phác giác ra được sao?”
“Tôi là chú ba của cô! Cô nghe cho rõ, nhớ cho rõ!”
Vẻ mặt Lãnh tam gia xanh mét, tức giận đến nỗi như giết người, lúc anh còn không luống cuống, có thể đối mặt với cô nhóc kia, Lãnh tam gia cảm thấy nhức đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhu thuận của Tô Thịnh Hạ bất lực nhìn anh: “Được được được, nhớ kỹ, chú ba, không phải chú muốn chiếm tiện nghi của tôi sao? Không vấn đề, tôi để cho chú chiếm”
Con ngươi sạch sẽ rực rỡ của cô như cười như không, vốn chỉ là một câu nói tầm thường, nhưng từ trong miệng cô nói ra liền trực tiếp bị biến đổi.
Lãnh tam gia đen mặt: “Câm miệng! Đứng lên!”
Ngón tay Tô Thịnh Hạ trêu chọc làn váy, vải vóc mỏng manh lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn ở chân, da bị phơi nắng có màu đỏ nhàn nhạt, mỗi một tấc đều trắng mịn và tươi mới của thiếu nữ.
⬅ Trước Tiếp ➡