"Mẹ, sao mẹ có thể nói Hòa Bình như vậy? Với điều kiện nhà chúng ta, chính là thiếu nam thừa nữ, công việc kiếm ăn không đủ, còn phải nuôi hai đứa trẻ, không nuôi nổi." Bùi Nhị Xuân tóm lấy quần áo của bà ta, hạ thấp giọng.
Bà Trương cười nhạt "Một đứa bé có thể được ăn bao nhiêu? Con gái có thể mang đi, cháu trai để lại. Tôi chỉ có một cái cháu trai, sao có thể gọi người khác là cha "
Chu Tú Tú căn bản không tiến vào cuộc chiến giữa mẹ chồng và chị chồng cô, trong lúc không yên lòng, khóe mắt nhìn thấy hai bóng dáng nho nhỏ.
Bên ngoài gian nhà chính, hai đứa bé không lớn hơn nhau bao nhiêu đứng chung một chỗ, bé gái vẻ mặt sợ sệt, bé trai mặt không cảm xúc.
Chúng chính là cặp sinh đôi do nguyên chủ sinh ra sao?
Bọn chúng quá gầy, ăn mặc rách rưới, cánh tay và bắp chân nho nhỏ rúc lại trong quần áo, da cũng vàng khè nhưng ánh mắt trong trẻo đen trắng rõ ràng, nhìn thấy mà đau lòng.
Bàn về ngũ quan, hai đứa trẻ này so với ngôi sao nhí trên ti vi còn đẹp hơn.
Chu Tú Tú không nhúc nhích nhìn chằm chằm bọn chúng, trong lòng sinh ra một cảm giác vi diệụ
Nào ngờ, lucs ánh mắt của bé trai cùng cô giao nhau, trong ánh mắt của nó là phòng bị.
Nó đưa hai cái tay nhỏ gầy nhom, nhỏ bé ra, nhẹ nhàng bịt kín hai lỗ tai của bé gái "Em gái không nghe người lớn nói chuyện."
Đứa trẻ tuy nhỏ nhưng cũng biết là không được chào đón, đứa bé gái nhanh chóng nhìn Chu Tú Tú một cái, chân nhỏ lùi về phía sau hai bước, núp sau lưng anh trai, đôi mắt to ngấn nước.
Nhìn một màn này, một góc mềm mại nào đó trong lòng Chu Tú Tú chùng xuống.
Cô không để ý sự tranh chấp phía sau lưng, nhấc chân đi về hướng hai đứa trẻ.
Giọng nói giễu cợt của Bùi Nhị Xuân một lần nữa vang lên bên tai "Cháu thật sự nghĩ cô ta là một người mẹ có lương tâm ư? Hai đứa trẻ này, cô không thể mang một trong hai đứa đi "
Nghe giọng nói của cô, ánh mắt bé trai ảm đạm, cảnh giác lui về phía sau một bước, hai tay che hai lỗ tai của em gái càng dùng sức.
Cô bé không biết chuyện gì đang xảy ra, nó hồn nhiên chớp chớp đôi mắt trong veo, nhìn chằm chằm vào Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú đi tới trước mặt bọn họ.
Cô bé nhìn thấy cô bước tới, trong phút chốc ánh mắt lóe lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, rụt rè gọi "Mẹ."
Bé trai thấy cô đến vừa bất ngờ lại bất an, dè dặt quan sát, nhưng trong mắt lộ ra chút mong đợi.
Ở đâu đó, dường như có một loại sức mạnh đặc biệt, thúc giục Chu Tú Tú ngồi xổm trước mặt bọn họ.
tinh nannan hệ thống gửi tới nhiệm vụ thứ nhất, làm một bữa cơm cho hai đứa trẻ, lấp đầy bụng bọn chúng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng là một viên kẹo sữa.
Tinh Hệ thống công bố nhiệm vụ đầu tiên, làm cơm cho hai đứa bé ăn, để chúng được no bụng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, kí chủ có thể nhận được một viên kẹo sữa.
Chu Tú Tú đã đọc qua không ít tiểu thuyết, đối với hệ thống cũng không xa lạ gì. Nghe thấy hệ thống tuyên bố nhiệm vụ, cô cảm thấy mới lạ nhưng cũng không ngoài ý muốn, ngay cả chuyện xuyên sách mà cũng xảy ra được, còn cái gì không thể?
Phía sau tai là tiếng Trương Liên Hoa đang chửi rủa, Bùi Nhị Xuân châm chọc khıêu khích, Đổng Hòa Bình ngoài mặt thì khuyên bảo, nhưng thật ra là đang đổ thêm dầu vào lửa.
Chu Tú Tú cảm thấy bọn họ rất ồn ào, lười lên tiếng.
Cô nhìn hai đứa bé, hồi tưởng lại trong đầu đoạn miêu tả sơ lược về chúng trong cuốn sách niên đại kia.
Đây là một cặp song sinh do nguyên chủ sinh ra, năm nay hơn ba tuổi, ở nông thôn thì đã là độ tuổi có thể giúp làm việc trong nhà.