⬅ Trước Tiếp ➡
“Con không tái giá.”
“Tại sao lại không lấy? Có đối tượng tốt hơn rồi? Mẹ nói con này, trong thôn này toàn là hạng người không thể tin cậy được, nếu không thì sao tuổi đã cao mà ngay cả một cô vợ cũng không cưới được?”
Chu Tú Tú rút tay ra, mất tự nhiên đi vào nhà, liếc nhìn xung quanh, ho nhẹ một tiếng “Chuyện này khoan nói đã, con còn có việc cần phải làm. Trước kia, có phải con để ở chỗ mẹ một khoản tiền hay không? Đưa cho con, con có việc dùng gấp.”
Chu Tú Tú đoán được nguyên chủ trọng tình, có tiền nhất định đề phòng nhà chồng, lén lút đưa về nhà mẹ đẻ, nên cô liền thử một chút. Vốn dĩ cũng có chút thái độ thử nhưng không chờ được cô dứt lời, Miêu Lan Hương đã len lén nhìn xung quanh, hạ giọng lại gần nói “Số tiền lớn như vậy, con muốn lấy về sao?”
Chu Tú Tú “Ừ” một tiếng.
May mà Miêu Lan Hương là người dễ tính nên không hỏi nhiều, lén lút bước vào nhà, chắc vì lo anh trai và chị dâu Chu Tú Tú quay lại, sẽ phát hiện trong nhà có số tiền lớn.
Tảng đá lớn trong lòng Chu Tú Tú lập tức buông xuống.
Người giang hồ hành tẩu, không có tiền thì làm sao phòng thân?
Ngay khi thần kinh căng thẳng của cô vừa thư giãn một chút, thì có một giọng nói vang lên trong đầụ
Tuyên bố nhiệm vụ thứ hai Hai đứa trẻ đang gặp nguy hiểm, xin ký chủ hãy mau chóng trở về, làm món ăn vặt ngon lành nhất trong ký ức tuổi thơ để xoa dịu tâm hồn bọn trẻ.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bạn có thể nhận được một lon sữa đậm đặt có vị ngọt ngào thơm nồng.
Hai đứa trẻ đang gặp nguy?
Vừa nghe nhiệm vụ này, trái tim Chu Tú Tú lập tức đập nhanh.
"Tú Tú, con cầm tiền thì đừng tiêu bậy, dù sao tương lai con cũng phải tái giá, đến lúc đó mà không có chút của hồi môn, không biết sẽ bị người ta đâm chọc cột sống như thế nào đâụ" Miêu Lan Hương vừa nói vừa đi ra từ trong phòng, nhét vào tay Chu Tú Tú một phong bì lớn.
Chu Tú Tú vội vàng đi, còn chưa kịp đếm tiền, vừa chào hỏi xong đã rời đi trước.
Nhưng mỗi người chỉ có một đôi chân, có thể đi nhanh đến đâu? Cô mệt đến thở dốc, chỉ mong tố chất thân thể của nguyên chủ tốt hơn một chút.
"Chị dâụ" Cũng không biết đi được bao lâu, chợt có một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía saụ
Một cô gái nhỏ buộc bím tóc đi tới trước mặt cô, ước chừng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, làn da trắng nõn, rất có phong thái của người có tri thức.
Chu Tú Tú nhìn kỹ, thấy trên người cô ấy mặc trang phục học sinh, trên tay còn ôm sách vở, ánh mắt nhìn về phía mình không lạnh không nóng, nhưng cũng không có địch ý.
Đây có lẽ là em chồng út của nguyên chủ.
Chu Tú Tú gật đầu "Bé út tan học rồi à?”
Bùi Tiểu Thu nhíu mày, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, chỉ có người không có văn hóa mới nói như vậy.
Chu Tú Tú vừa mới xuyên qua, tạm thời chỉ coi hai đứa nhỏ là trách nhiệm của mình, không có ý định giúp nguyên chủ xử lý tốt quan hệ giữa chị dâu em chồng.
Thấy em chồng này không có thiện cảm với nguyên chủ, cô cũng lười nói nhiều, hai người song song đi về nhà.
Cũng không biết qua bao lâu, Bùi Tiểu Thu hỏi "Chị dâu, chị tính khi nào mới đi làm?”
Chu Tú Tú nghi ngờ quay đầu lại "Hm?”
Bùi Tiểu Thu bình tĩnh nhìn Chu Tú Tú.
Ngũ quan của Chu Tú Tú như từ trong tranh bước ra, vô cùng tinh xảo, người lớn nói cô có một đôi mắt quyến rũ, mỗi lần nhướng mắt nhìn người đều như mang theo móc câu, nhưng Bùi Tiểu Thu lại cảm thấy, chị dâu thật sự rất đẹp.
Nhưng mà đẹp thì có ích lợi gì?
Bình thường đối xử không tốt với hai đứa trẻ, hơn nữa tin anh trai chết truyền đến chưa được bao lâu, cô đã muốn tái giá, chỉ riêng hai điểm này cũng đã khiến Bùi Tiểu Thu chính trực không có thiện cảm với cô.
⬅ Trước Tiếp ➡