⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa xuyên qua, ngay đêm qua, nguyên chủ còn ra tay đánh hai đứa nhỏ, nếu không phải lúc nhéo tụi nó dùng hết sức mạnh thì vết máu ứ đọng này làm sao lại rõ ràng như thế?
Khăn ấm chậm rãi xoa lên chân của hai đứa trẻ, lúc đầu bọn chúng còn căng thẳng, đến khi cảm thấy mẹ sẽ không đánh mình, sau đó mới dần dần thở ra một hơi.
Chỉ là vẫn sợ bị đánh chết, nên cảnh giác trong lòng nhất thời không bỏ xuống được. Bọn trẻ không nhức nhích nhìn chằm chằm Chu Tú Tú, ánh mắt ngây thơ lộ vẻ thấp thỏm.
Không biết đã qua bao lâu, Tiểu Uyển hỏi "Mẹ, mẹ định tái giá sao?"
Nghe giọng điệu cẩn thận của cô bé, Chu Tú Tú cúi đầu giúp bọn chúng lau, trong lòng chua xót, thấp giọng hỏi "Các con biết tái giá là gì sao?"
Tiểu Uyển khẽ liếc nhìn anh trai mình.
Tiểu Niên do dự một lúc, giọng nói trong suốt rành mạch nói “Là cùng người khác kết hôn, không lo cho chúng con nữa.” Đó là những gì bà nội nói.
Nghe vậy, hai tay Chu Tú Tú cứng đờ.
Sau khi cha cô mất lúc cô còn nhỏ, mẹ cô bỏ cô đi, mọi người đã nói với cô rằng cha mẹ cô không cần cô nữa.
Chu Tú Tú hiểu rõ những lời nói này hơn ai hết sẽ gây ra tổn thương như thế nào đối với trẻ con.
Chúng vẫn còn rất nhỏ nên cần được bảo vệ.
Vừa rồi, khi tình tiết của hai đứa trẻ trong phần ngoại truyện xẹt ngang trong đầu cô, Chu Tú Tú trong lòng thầm trách nguyên chủ. Cô nghĩ rằng hệ thống đưa cô đến, có lẽ là để thay đổi quỹ đạo tương lai của hai đứa trẻ.
Giúp bọn trẻ sống bình yến cũng tốt, chữa lành ký ức lúc nhỏ cũng được, nói chung tại lúc này Chu Tú Tú đã hạ quyết tâm rồi.
Cô muốn tiếp nhận trách nhiệm này.
“Mẹ sẽ không rời đi.” Khi cô lại ngẩng đầu lên, trên mặt Chu Tú Tú nở một nụ cười kiên định chưa từng có, cô nhìn thẳng vào hai đứa trẻ, nói “Sau này, mẹ con chúng ta sẽ nương tựa vào nhau cả đời, mẹ sẽ không làm tổn thương các con, sẽ không ai được phép bắt nạt các con một lần nào nữa.”
Chu Tú Tú nói xong liền ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng.
Vòng tay của cô rất ấm áp, nhịp tim của cô đều đặn và mạnh mẽ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đang được nằm trong vòng tay cô, có cái hiểu cái không.
Một lúc sau, Chu Tú Tú lại ôn nhu nói "Sẽ không ai đánh con nữa, mẹ sẽ ở bên các con. Chúng ta hãy đem hết những ký ức không vui trong quá khứ lãng quên nó đi."
Chu Tú Tú không biết hai đứa trẻ có hiểu được những lời này không, nhưng cô biết tổn thương đã gây không thể xóa bỏ trong một sớm một chiềụ
Trong trường hợp này, hãy đi chậm lại, cô sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ chúng, chữa lành nỗi đau và tìm lại khuôn mặt tươi cười thuần khiết nhất của hai đứa.
Hãy coi như đó là một điều tốt, cô sẽ làm những gì mà cô có thể làm được.
Chu Tú Tú không biết cách làm mẹ, nhưng đã đến giờ ngủ trưa, cô vẫn hiểụ Cô bế hai đứa trẻ lên giường và nằm xuống, mình lại nằm ngoài cùng, vỗ nhẹ từ từ vào lưng hai đứa.
Động tác của cô nhẹ nhàng, có quy luật, kèm theo bài hát mẫu giáo mà cô đã học khi còn nhỏ, căn phòng được bao phủ bởi sự dịu dàng và ấm áp, hai đứa trẻ cũng nhanh chìm vào giấc ngủ.
Hai đứa đã ngủ say, chúng nắm tay nhau nhưng lông mày vẫn hơi chau lại, hàng mi dài che khuất đáy mắt trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.
Đây chính là dáng vẻ của một thiên thần nhỏ.
Chỉ là thiên thần nhỏ phải nên nở một nụ cười trên môi.
Thời tiết nóng bức, trên giường không có nổi một cái chăn mỏng, Chu Tú Tú đành lấy quần áo từ trong ngăn kéo ra, đặt ngang bụng hai đứa.
Sau đó, cô thò tay vào túi, nhưng không tìm thấy tiền, vì vậy cô nhìn quanh phòng một lần nữa.
Nguyên chủ không có một xu trên người?
⬅ Trước Tiếp ➡