Thân thể của cậu dần trở nên mềm nhũn, kɧoáı ©ảʍ quá lớn khiến ý thức cậu trở nên mơ màng, từ xương cụt truyền đến cảm giác tê dại, cậu nhìn thấy Tạ Dương đang vội vả cởϊ qυầи hắn xuống, đỡ lấy côn ŧᏂịŧ to lớn của hắn tiến vào hoa huyệt của cậu...
"Không, không muốn..." Lục Giai Minh biết bây giờ Tạ Dương muốn làm gì, thân thể vốn đang mềm nhũn cũng trở nên cứng đờ, vẻ mặt tái nhợt cũng trở nên nghiêm túc, mặt không còn chút máu mà cầu xin Tạ Dương: "Tạ Dương, cầu xin cậu, đừng làm như vậy, Tạ Dương, không muốn."
Cậu cảm giác được thứ kia đang ma sát với miệng huyệt, muốn dùng nước da^ʍ mà tiến vào thân thể cậu.
"Không muốn, Tạ Dương, đừng làm vậy." Sợ hãi khiến thân thể cậu trở nên cứng đờ, Tạ Dương vẫn không ngừng ma sát, đem côn ŧᏂịŧ to lớn kia từng chút từng chút tiến vào trong tiểu huyệt.
Miệng huyệt nhỏ nhắn không cách nào chịu nổi thứ đồ chơi to lớn như vậy, thân thể Lục Giai Minh liền trở nên căng thẳng, rất khó để tiến vào, Tạ Dương thử hai ba lần cũng không tiến vào được, lập tức nóng giận đánh lên mông Lục Giai Minh một cái, mà cưỡng chế tiến vào trong.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt Lục Giai Minh không còn chút máu nào, hắn mới phát hiện thân thể cậu lúc này cực kỳ căng thẳng.
"Mẹ nó!" Tạ Dương chửi thề một tiếng, dáng vẻ này của cậu khiến hắn không dễ chịu chút nào, hắn hôn lên môi Lục Giai Minh, tay thì xoa nắn ngực cậu, đầu lưỡi linh hoạt xâm chiếm từng ngóc ngách trong khoang miệng cậu, côn ŧᏂịŧ bên dưới cũng không tiến vào bên trong tiểu huyệt nữa, chỉ mang âm môi của cậu tách ra, côn ŧᏂịŧ ngoan ngoãn nằm ở chính giữa.
"Đau..." Một lúc lâu sau, Lục Giai Minh mới hoàn hồn lại, hoa huyệt của cậu bị côn ŧᏂịŧ hắn ma sát đến phát đau, không nhịn được liền hừ một tiếng.
Tạ Dương cắn môi dưới của cậu, bàn tay giày vò ngực cậu, tức giận nói: "Đau cái quái gì, mẹ nó, quá mức dâʍ đãиɠ, lão tử ch!ch chết anh, phá nát tử ©υиɠ của anh, mẹ nó."
Ngoài miệng hắn hung hãn như vậy, nhưng vẫn không mang côn ŧᏂịŧ cắm vào bên trong. Hắn giữ lấy hai chân cậu, đem côn ŧᏂịŧ ma sát giữa hai chân cậu, trong đầu không ngừng suy nghĩ đến việc côn ŧᏂịŧ của hắn phá nát cái hoa huyệt kia, cắm vào trong tử ©υиɠ cậu, lấp đầy tử ©υиɠ của cậu, để cậu giữ lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn mà đi học, nếu dám để rơi một giọt liền sẽ bị hắn đè xuống ngay tại lớp học.
Mẹ nó! Tạ Dương thật sự có chút tức giận, chờ đến khi bản thân đâm vào trong tiểu huyệt kia, nhất định sẽ giã nát nó.
Lục Giai Minh ở trong thư viện đọc sách cả nửa ngày, nhưng một chữ cũng không nhìn nổi, tiếng điện thoại không ngừng vang lên, không cần nhìn cũng biết được ai gửi tin cho mình, cậu bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc cũng chậm rãi gửi lại cho đối phương một tin nhắn: "?"
Bên kia liền gửi tin nhắn voice qua, mở ra liền nghe thấy thanh âm nóng nảy của Tạ Dương: "Anh, đâu rồi?"
"Buổi tối cũng không về là đang cùng ở tên chó nào!"
Lục Giai Minh nhìn góc trái của màn hình điện thoại, "4:28 chiều", nín nhìn tính tình của vị thiếu gia mà giải thích: "Tôi đang đọc sách, cũng không ở cùng ai hết."
Tạ Dương không thèm quan tâm, cương quyết muốn cậu lập tức quay về, nếu không sẽ đến thư viện tìm cậu.