⬅ Trước Tiếp ➡
Trơ mắt nhìn Tạ Dương vẫn còn đang oán giận gì đó nhưng lại nhanh nhẹn giúp Lục Giai Minh thu dọn chén dĩa trên bàn, còn không quên oán giận: "Lần sau đừng làm tôm hùm đất nữa, khó bóc. Cá cũng đừng làm, thứ kia nhiều vảy dễ bị thương. Nấu vịt kho đi, món đó ăn ngon."
Lục Giai Minh gật gật đầu sau đó khó xử nói:
"Thật ra nguyên liệu nấu ăn không tốn nhiều tiền như vậy đâu, tôi còn...."
Còn chưa nói xong đã bị Tạ Dương đánh gãy. Giọng của hắn lớn hơn cậu không ít, có thể nghe được tia lửa nóng bên trong:
"Mẹ nó lại đẩy tới đẩy lui như đàn bà có thấy phiền hay không? Ngày mai tôi muốn ăn vịt nấu bia, nghe rõ chưa?"
Lục Giai Minh há miệng thở dốc không nói được gì, gật gật đầu như cô vợ nhỏ.
Lâm Yên ngồi một bên thiếu chút nữa đã rơi trong mắt xuống, một búng máu còn bị kẹt trong cổ họng, trong lòng thầm mắng bản thân miệng rộng, cuộc sống gia đình của người ta yên ổn, tốt đẹp, cậu ta chen vào làm gì.
Lục Giai Minh mở vòi sen, dòng nước ấm áp xối lên cơ thể cậu, xà phòng chà qua những vị trí trên người, lúc di chuyển xuống giữa hai chân thoáng dừng lại, trong mắt cậu xuất hiện một tia u ám, cuối cùng vẫn tránh khỏi vị trí kia.
Lục Giai Minh trời sinh đã có cơ thể song tính, nghe nói cậu họ của cậu cũng bị như vậy. Sau khi sinh cậu ra, ba cậu đã đem tất cả lỗi lầm đổ lên người mẹ cậu, nói là do gen của nhà mẹ cậu mới sinh ra một quái thai như vậy. Mẹ cậu không muốn đối mặt với đứa bé do mình sinh ra lại không nỡ bỏ cậu đi nên đã gửi cho ông bà ngoại nuôi lớn. Ông bà ngoại của Lục Giai Minh là hai người vô cùng hòa ái, dạy dỗ đứa nhỏ cũng luyện ra tính tình nhu hòa.
Từ nhỏ, Lục Giai Minh đã biết cơ thể của bản thân khác với những đứa trẻ khác, cậu không dám bơi lội cùng họ, chơi đùa cùng họ. Chuyện này đã khiến cậu và họ có chút không hợp nhau nên những đứa bé khác cũng không muốn dắt cậu đi chơi cùng họ. Sau khi đi học, tình trạng này ngày càng tệ hơn, mấy nam sinh vì thấy cậu trầm mặc mà không muốn chơi cùng cậu, nữ sinh thì lại đồng ý chơi cùng cậu, dẫn đến việc cậu thành trò cười cho bọn họ, nói cậu là cô gái nhỏ chơi cùng nữ sinh.
Lục Giai Minh sợ bị gọi là cô gái nhỏ vì nó khiến cậu cảm giác như bí mật của bản thân đã bị phát hiện. Sau đó cậu bắt đầu rèn luyện cơ thể, cơ thể ngày một rắn chắc hơn nhưng tính tình vẫn không thay đổi. Học sinh trung học cả nam lẫn nữ đều bắt đầu phát dục, giữa hai giới dần xuất hiện khoảng cách. Lục Giai Minh nhập học trễ, lớn tuổi hơn bạn cùng lớp, mỗi lần bạn học nam trong lớp nói chuyện về vấn đề sinh lý, cười hì hì đùa giỡn càng khiến cậu thêm trầm mặc.
Đến khi lên đại học, cậu gặp Tạ Dương, Tạ Dương so với những nam sinh trước kia còn quá đáng hơn, không ngừng gọi cậu là đồ đàn bà. Nhưng Tạ Dương sẽ không cười nhạo cậu sau lưng. Tính tình Tạ Dương táo bạo nhưng lại có chút chấp nhất, miệng thì không ngừng từ chối nhưng cơ thể lại thành thật đến đáng yêu. Hơn nữa, ngoại trừ ông bà ngoại thì chỉ mình hắn là khen cậu, mặc dù lời khen của hắn thường có những từ ngữ thô tục.
Nhắc đến Tạ Dương, trong mắt Lục Giai Minh hiện lên ý cười, tuy Tạ Dương tính tình không tốt nhưng cậu lại cảm thấy hắn là người tốt nhất.
Trong lúc thất thần, Lục Giai Minh vô ý làm rơi quần áo trong tay xuống đất. Vì vừa mới tắm xong nên sàn nhà toàn là nước, quần áo vừa rơi xuống đã bị thấm ướt.
Lục Giai Minh:.......
May mà hôm nay Tạ Dương đã ra ngoài chơi, nói hôm nay không trở về. Lục Giai Minh lấy khăn tắm che người lại, mở cửa phòng tắm ra, nhìn qua khe cửa, rèm tắm đã được kéo lại, cậu có thói quen kéo rèm lúc tắm, cũng cũng phải khóa lại.
Nhưng cậu vừa mới cởi khăn tắm ra đã nghe thấy tiếng chìa khóa đút vào ổ vang lên bên tai.......
Mọi người thấy truyện hay thì cmt bên dưới cho Cá biết nha. Love you 🤗🤗
⬅ Trước Tiếp ➡