Trận cãi vã nảy lửa kết thúc bằng việc ảnh đế Kỳ bị Mục Nhiên đuổi ra khỏi phòng.
- Hai ngày này quang não của Mục Nhiên luôn tắt điện, Tề Vũ Trình khó khăn lắm mới gọi được cho cậu, cậu ấy biết Mục Nhiên phát tình nên rất lo cho cậu, thậm chí còn nhanh chân bay đến chung cư của hai người xem tình hình.
Vừa mở cửa chung cư ra, Tề Vũ Trình lập tức cảm nhận được pheromone của Mục Nhiên không đúng lắm. Vốn dĩ pheromone là mùi rượu vang đỏ thơm nồng, bây giờ còn bị mùi rượu Rum pheromone Alpha trộn lẫn gắt gao quấn lấy. Hơn nữa, trên phần cổ trắng nõn của Mục Nhiên còn rải đầy vết hôn đỏ tím, còn Kỳ Tử Cấm, sườn cổ anh ta có vài vết cào dài đỏ tươi.
Nhìn cảnh tượng này Tề Vũ Trình còn không rõ gì nữa.
“Là anh?”
Tề Vũ Trình tức giận cực kỳ, cậu ấy nhìn về phía Mục Nhiên trước, sau đó không kiềm được tức giận nhìn về hướng Kỳ Tử Câm đứng nép một bên.
“Cái mả mẹ anh Kỳ Tử Cấm! Tôi cho anh ở nơi này không phải để anh cưỡng hiếp bạn của tôi!”
“Bà nội anh! Hôm nay coi coi tôi có đánh chết tên khốn kiếp nhà anh hay không?”
Tề Vũ Trình vén tay áo, định bụng nhào lên ẩu đả người. “Chát” một tiếng, cậu ấy mạnh tay tặng người một cái tát, nhất thời, cả Kỳ Tử Cấm lẫn Mục Nhiên đều đều bị cái tát vang dội này làm sợ ngu người.
Tề Vũ Trình đánh người đến hai mắt đỏ ngầu, dường như quyết không buông tha, còn giơ chân đá mấy cái.
Kỳ Tử Cấm vốn dĩ từ lúc chuyển vào căn hộ này đã ôm mục đích không tốt đối với bạn tốt của em họ mình, hôm qua lại còn hung hăng cưỡng bức người ta, trong lòng cũng cảm thấy tội lỗi, cho nên lúc Tề Vũ Trình tiến lên đánh anh ta, anh ta không hề có ý định phản kháng. Nhưng trông thấy bộ dạng này của cậu ấy, rõ ràng có ý định không đánh chết anh ta thì không ngừng, anh ta đương nhiên không ngốc để yên cho bản thân bị đánh đấm như bao cát.
“Được, Tề Vũ Trình em cmn đủ rồi!”
n en
“Đừng có như kẻ điên đi vào rồi la lối khóc lóc um sùm! Em thử hỏi Mục Nhiên xem, có phải tại thuốc ức chế của cậu ấy hết tác dụng anh mới làm như thế hay không?”
Kỳ Tử Câm cao ráo, chiều cao hơn hẳn một bậc so với Tề Vũ Trình, lúc này nắm tay cậu ấy dùng sức đẩy đã làm Tề Vũ Trình lảo đảo ngã một cái. Cả người theo quán tính bật về sau, đầu đều sắp va vào bàn trà, Mục Nhiên đen mặt, tay chân nhanh lẹ vớt người.
“Mục Nhiên, sự thật có phải như tên khốn này nói không?”
Tề Vũ Trình đứng thẳng người, hung tợn trừng mắt nhìn Kỳ Tử Cấm, tựa như hận không thể nhìn thủng hai lỗ trên người anh ta.
“Đúng vậy, đêm đó mình tiêm thuốc ức chế, nhưng lại không có tác dụng, rồi cũng không hiểu sao tôi và anh ta lại lăn đến ôm nhau, sau đó... cứ như vậy...”
Ký ức về đêm đó mơ hồ tựa như có một màn sương phủ kín, Mục Nhiên cũng không muốn tốn công sức suy nghĩ lại xem mọi chuyện sao lại thế. Mặt Kỳ Tử Câm bị đánh đến sưng đỏ, khóe môi nứt ra, thậm chí chảy tơ máu. Anh ta vừa thương nhẹ vào mặt đã đau đến vặn vẹo. Nửa giờ sau, trợ lý Kỳ Tử Câm đến nhà, nhìn mặt anh ta liền hoảng hốt làm quá nói:
“Trời ạ, anh Kỳ đáng thương của em, xem mặt của anh này, sưng cả rồi. Nếu fans anh thấy còn không phải lo lắng gấp gáp đến muốn nhảy lầu sao? Vốn dĩ hôm qua anh xin nghỉ nói muốn chăm sóc bạn của mình, sao hôm nay lại bị đánh thảm thế này?”
“Buổi quay phim hôm qua với tiệc liên hoan trao giải của phim đều bị hoãn lại, giờ mặt còn thế này. Tốt rồi, giờ thì hai ba hôm cũng không ra được của, boss mà biết lại mắng nổ cả đầu em cho xem.”
le
Trợ lý của Kỳ Tử Câm là một nữ Omega giỏi giao tiếp, vừa nhìn mặt Kỳ Tử Câm đã biết không phải Mục Nhiên thì là Tề Vũ Trình đánh. Cô không nói nhiều, lập tức thay Kỳ Tử Cấm bênh kẻ yếu, một bên cẩn thận dùng đá lạnh chườm mặt anh ta, một bên trừng mắt nhìn Tề Vũ Trình và Mục Nhiên.
Tề Vũ Trình tức đến đầu xì khói, phất tay muốn nhào lên đánh Kỳ Tử Cấm thêm mấy cái, cuối cùng lại bị Mục Nhiên cản lại. Mục Nhiên lôi cậu ấy về phòng mình, khóa trái cửa, an ủi:
“Được rồi, chuyện này cũng không thể trách anh ta.”
“Mình biết mà, nhưng cục tức này mình nuốt không trôi.”
Mục Nhiên biết bạn tốt cũng là nghĩ cho mình nên mới thế, cậu sờ đầu Tề Vũ Trình, hai người ngồi xuống thảm số pha.
“Mục Nhiên, mình nói với cậu đừng nhìn bộ dạng người tốt của Kỳ Tử Câm với biểu hiện ân cần đạo đức giả của anh ta, cậu không biết được trong xương tủy anh ta là dạng người gì đâu...”
Tề Vũ Trình ngã đầu lên vai Mục Nhiên, gương mặt lo lắng dặn dò.
“Hả???
“Dù sao anh ta cũng không phải người tốt, cậu đừng bị lừa đấy. Cậu biết không, mỗi lần giới giải trí kia có tiệc hội gì mang mình với vài người cùng tham gia, anh ta là người chơi mát tay nhất.”
Mục Nhiên lấy kẹo cao su dưới gối ôm trên số pha ra, đưa một miếng cho Tề Vũ Trình, sau đó xé gói giấy ra nhét kẹo vào miệng.
“Mình biết rồi, cậu yên tâm đi, khoang sinh sản của mình không nói thẳng đến tim.”
Quả nhiên như lời của trợ lý Omega xinh đẹp nhà Kỳ Tử Cấm, mặt anh ta suốt hai ngày mới thấy bớt sưng. Vì thế công việc dồn lại mấy hôm cũng ập đến, anh ta vội đến chân không chạm đất, về tới chung cư cũng khuya lắc khuya
10.
Vất vả chờ đến chiều hôm sau, Kỳ Tử Cấm nhờ trợ lý dời mấy công việc không qua trọng, gọi điện cho Mục Nhiên nói:
“Mục Mục, tôi rất nhớ em, một lát nữa đến đoàn phim thăm tôi được không?”
Mục Nhiên bị anh ta hỏi, sợ đến da gà đều nổi khắp người, cậu không lật sách nữa, ngược lại hỏi:
“Tại sao?”
Ảnh đế Kỳ dùng giọng điệu đương nhiên trả lời: “Tới xem tôi còn cần lý do à?”
Trang sách trong tay bị Mục Nhiên và dúm do thành một cục, cậu hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng không nói ra câu “Chúng ta không thân đến như thế”. Nghĩ đến kỳ phát tình vào khoảng năm bảy ngày tiếp theo, lúc đó cậu có thể phải nhờ đến Kỳ Tử Cấm, cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý.
Khi đến đoàn phim, người ra đón Mục Nhiên là cô trợ lý mấy hôm nay đều dùng giọng điệu khó chịu với cậu, nhưng mà không thể không nói, người ở cạnh ảnh đế Kỳ đúng là ai cũng xuất sắc.
Bằng chứng là vị trợ lý này đây, mới hôm nào còn đen mặt nhìn Mục Nhiên, lúc này ra đón cậu lại cười tươi đến hoa cũng ngại ngùng thua kém, mặt trời yếu ớt chả dám so. Trợ lý Omega nhấn chân ga, chở Mục Nhiên đến nơi Kỳ Tử Câm quay phim.
Kỳ Tử Câm từ xa đã thấy Mục Nhiên, anh ta bỏ lại đám người đang vội vã sửa sang quần áo, dặm lại lớp trang điểm của mình, đi về phía Mục Nhiên, sau đó dang tay ôm cậu vào lòng, đắc ý cười giới thiệu:
“Đây là bạn trai của tôi.”
Mục Nhiên vừa bất ngờ vừa khó xử, phút chốc đẩy Kỳ Tử Cấm ra, anh ta ngược lại cũng không giận, cười dịu dàng nhìn cậu:
“Xấu hổ à?”
Đối với việc ảnh đế Kỳ đột ngột công khai bạn trai với nhân viên trong đoàn phim, bọn họ chỉ lịch sự nở nụ cười, cũng không có biểu hiện quá khích, tựa như đây là việc đã xảy ra rất nhiều lần rồi.
Kỳ Tử Câm đưa Mục Nhiên đến chỗ nghỉ của mình để cậu ngồi xuống, sau đó vỗ vai cậu dặn dò:
“Tôi đi đóng phim, em ở đây ngồi chờ tôi một lát, nếu có cần gì thì nói với Tiểu Lam.”
Tiểu Lam là tên của người trợ lý Omega lật mặt còn nhanh hơn lật sách của anh ta. Mục Nhiên gật đầu, nhìn Kỳ Tử Câm chạy về trường quay tiếp tục vở diễn “Rồng ngâm thịnh thế”, trong đó, vai diễn của anh ta là một con rồng vàng ngàn năm anh tuấn với sức mạnh vô biên, đồng thời cũng là công chính của phim.
Ở Trạch Lâm, rồng vàng và vận mệnh của triều đại hòa cùng nhịp thở. Mà trong vở kịch này nhân vật chính còn lại đúng là một vị vua vừa lên ngôi năm mười sáu tuổi ấy. Vì vậy quan hệ giữa cậu ta cùng rồng vàng rất gần gũi, cậu ta bước được lên ngai vàng cũng là nhờ rồng vàng trợ lực.
Chỉ là lúc có được ngôi báu, cậu ta bắt đầu sa vào sắc đẹp, chơi đùa với cung nữ, mập mờ với con gái của thừa tướng, dần dần xa lạ với rồng vàng.
Chiều nay có một suất diễn quan trọng, là cảnh thụ chính sau khi lên ngôi liền dỗ dành rồng vàng kiêu ngạo, muốn rồng vàng dùng pháp lực giết tên anh trai luôn rình rập ngai vàng của cậu ta như hổ rình mồi.
“Hàn Chu, huynh không thể bỏ rơi ta...”
Người diễn vai thụ chính là một Omega trẻ tuổi thoạt nhìn diện mạo đáng yêu lại mềm mại, cậu ta than khóc ôm chầm lấy sau lưng Kỳ Tử Cấm diễn vai rồng vàng.
Trên mặt rồng vàng thoáng qua vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh hắn lại nhớ đến hình ảnh vị vua nhỏ bé này trái ôm phải ấp với người phụ nữ khác, lòng hắn đau nhói, giọng âm trầm:
“Nhưng bệ hạ có con dân kính yêu mình, còn có những thuộc hạ tận tâm trung thành, hậu cung cũng sắp tuyển vào ba ngàn người đẹp dịu dàng ngoan ngoãn. Vậy bệ hạ còn cần một con rồng vàng như ta làm gì?”
“Hàn Chu, người mà ta thật lòng yêu chỉ có ngươi, ngươi đừng bỏ rơi ta được không?”
Rồng vàng vừa nghe câu tỏ tình của người thương vành tai liền ửng đỏ. Cốt truyện sau đó không có gì bất ngờ, con rồng vàng kiêu ngạo này cuối cùng vẫn bị vị vua nhỏ bé kia dỗ dành, hai người ngọt ngọt ngào ngào ôm ấp cùng nhau quấn quýt phẩm trà.
Không lâu sau, đạo diễn hộ “cut” một tiếng, đoàn phim tạm dừng quay. Mục Nhiên thấy Kỳ Tử Cấm vội chạy về hướng mình, lại nhìn thấy vị Omega đóng phim vô cùng ăn ý với Kỳ Tử Câm cùng hắn nói nói cười cười gì đó. Sau màn ảnh quan hệ của cả hai cũng rất tốt, bầu không khí hòa hợp vô cùng.
Mục Nhiên đứng dậy, xoay người muốn đi ra ngoài. Cậu không biết lý do Kỳ Tử Câm gọi mình đến hôm nay, cũng không biết tại sao bản thân lại ngu ngốc một hai phải lại cho bằng được.
“Mục Nhiên, đang yên đang lành sao lại đi? Có chuyện gì à?”
Kỳ Tử Câm vừa thay quần áo, áo khoác còn chưa kịp mặc đã thấy Mục Nhiên dẫm bước đi xa. Anh ta không nghĩ nhiều vội đuổi theo túm chặt tay đối phương hỏi.
“Không có gì, đã trễ rồi, tôi phải về nhà.”
Mục Nhiên hất tay Kỳ Tử Cấm ra, nếu sớm biết hôm nay thế này, chẳng thà cậu ở nhà xem thêm vài trang sách còn đẹp hơn.
“Giận à? Sao em lại giận?”
Kỳ Tử Câm bận một chiếc áo sơ mi trắng mỏng trong gió lạnh, rét đến anh ta run cầm cập, lúc mặc áo khoác còn thuận tay ôm luôn Mục Nhiên lùn hơn mình một cái đầu vào lòng. Hai người cùng đi lên phi thuyền, Mục Nhiên đột ngột bị đè ở ghế sau, cánh tay lạnh bằng của Kỳ Tử Cấm vói vào trong quần áo của cậu sờ soạng.
Anh ta vuốt ve da thịt dưới quần lót, duỗi tay sờ khe huyệt mịn màng nhỏ nhắn.
“Đừng làm vậy, tôi không muốn làm...”
Miệng huyệt ngứa ngáy dâm đãng bị sờ đến sung sướng, Mục Nhiên cắn răng ép bản thân tỉnh táo, ý đồ muốn đẩy người đang đè nặng mình.
Kỳ Tử Cấm cúi đầu hôn môi Mục Nhiên, liếm nhẹ sườn mặt cậu, không mất vài giây đã sờ đến miệng huyệt của Omega song tính ướt nhẹp. Sau đó, anh ta không màng kháng cự yếu ớt của Mục Nhiên, mạnh mẽ nâng cặp chân thon dài của cậu lên, sau đó tì ©ôn thịt với kích thước kinh người lên miệng huyệt khép chặt, hung tợn nắc eo đi vào.
“Thao trên xe sướng lắm, chơi một lần được không?”
Thử cảm giác dùng đôi tay lạnh băng an ủi con chim nhỏ non nớt của em như thế nào?
Mục Nhiên cảm giác bản thân cứ như một cái khí cầu căng tròn không ngừng bị người đánh vào, những tưởng giây sau đã bị đánh đến vỡ tung. Vách hoyệt ướt át bị Kỳ Tử Cấm hung hăng đâm chọc, Côn thịt cứng rắn nhạy cảm bị đối tay lạnh lẽo của anh ta vuốt ve.
“A hức... tôi.. đảm anh...”
“Đừng... trên xe...”
“Kỳ Tử Câm anh... cmn... điên à.. hức...”
Lời nói tàn nhẫn từng câu từng câu nối tiếp nhau tràn ra khỏi miệng, sau đó bị ©ôn thịt nóng hổi của Kỳ Tử Cấm thao cho tan rã rối loạn, bên trong Mục Nhiên mềm mụp ướt nhẹp.
“Kỳ phát tình của em còn chưa qua hết đúng không?”
“Lý do để em đến xem tôi chẳng phải là nó sao?”
“Sao lại không nói gì? Bị tôi nói trúng tim đen à?”
“Vậy anh trai dùng Côn thịt bự thao Mục Mục không tốt à? Nếu không thao tối nay em lại phát tình, sau đó ôm tôi khóc xin tôi thao mạnh hơn nữa cho xem...”
Kỳ Tử Cấm nhanh tay sờ chim nhỏ của Mục Nhiên, phản ứng của cậu rất lớn, kí©h thí© đến nước mắt phủ kín con ngươi. Côn thịt trong tay anh ta run lên, sau đó bắn ra. Kỳ Tử Câm nhìn một hồi, càng nhìn càng sung.
Động tác nắc eo ngày càng dữ dội, Côn thịt bự “phập, phập” cắm vào khoang sinh sản ùng ục chảy nước. Phi thuyền sớm đã bay lên cao, cửa sổ cũng đã điều chỉnh thành màu đen tránh bên ngoài nhìn vào.
Chân Mục Nhiên đặt bên hông Kỳ Tử Cấm, đột nhiên, anh ta bất ngờ đâm sâu một cái. Đôi chân dài run lên, mũi chân duỗi thẳng, và mạnh vào cửa pha lê.
Cậu bị thao đến lên đỉnh liên tục, lúc này chân và mạnh một cái, đau đến nhăn mặt.
“Được rồi, đừng kẹp chặt, chúng ta đổi tư thế...”
Kỳ Tử Cấm xoa mũi chân bị thương đến đỏ bừng của cậu, khiêng đùi phải đối phương đặt lên vai. Côn thịt bự nóng hổi thay đổi góc độ, tàn nhẫn thao mạnh vào huyệt non.
Mục Nhiên bị thao đến lắc lư, cả người mềm như bông, thịt huyệt đỏ au truyền đến cảm giác sung sướng tê dài liên hồi. Cậu có cảm giác Kỳ Tử Câm thao đến phi thuyền cũng không ngừng đong đưa. Côn thịt bự dập mạnh vào khoang thịt mềm, như máy đóng cọc không biết mệt. Mục Nhiên “a” một tiếng, đạt cực khoái bắn tinh.