⬅ Trước Tiếp ➡
Ống kính máy ảnh hướng về phía căn phòng màu hồng ấm áp quay chụp, người thanh niên có mái tóc bạc ăn vận tây trang phẳng phiu, anh ta không đeo cà vạt, ngược lại lười nhác cầm một chiếc cà vạt tơ tằm trên tay.
“Tâm à, lát nữa làm phiền cô đến gần anh Kỳ một chút, đúng vậy, eo kề sát bụng anh Kỳ, tay phải mập mờ chút, xoa nhẹ mặt anh Kỳ, làm bộ dáng như hai người vô cùng thân thiết gần gũi...”
Nhiếp ảnh gia giơ camera chỉ huy người mẫu nữ theo lời mình làm. Nữ người mẫu đồng thời cũng là người trong giới giải trí, năm nay vừa trải qua sinh nhật tuổi ba mươi. Nhưng cô rất đẹp, cũng rất ăn ảnh, tuy rằng tuổi so với nhiều nhân viên nơi đây lớn hơn nhưng cô ra mắt muộn, tên tuổi so với Kỳ Tử Câm cách rất xa.
Hôm nay nhiếp ảnh gia chụp ảnh cho Kỳ Tử Câm là Đại Ngưu, vậy nên hắn trực tiếp gọi tên nữ người mẫu, ngược lại xưng Kỳ Tử Cân bằng “anh”.
Chờ đến lúc đã cùng nữ người mẫu chụp hơn mười mấy tấm hình, Kỳ Tử Cấm ga lăng dịu dàng cười với cô một cái, sau đó đi xuống sân khấu chụp ảnh.
Bốn người trợ lý vốn đã chờ sẵn từ lâu, vừa thấy Kỳ Tử Cấm xuống đã lập tức xông lên, một người dặm lại phấn, một người lau mồ hôi, sửa sang cổ áo, người thì nói lịch trình tiếp theo, hỏi xem Kỳ Tử Cấm tối nay muốn về chung cư hay biệt thự nhà họ Kỳ.
“Đến chỗ của Mục Nhiên đi.”
Chân sải bước trên thảm dệt trắng tuyết mềm mại, sau đó chiếc phi thuyền màu đỏ soái khí đóng cửa. Gió lạnh thổi tung áo khoác dài của Kỳ Tử Câm, anh ta đi vào thang máy nhấn lầu sáu, lại đi qua một hành lang dài chắc chắn, cuối cùng đứng trước cửa chung cư.
Bước chân Kỳ Tử Cấm thoáng chốc dừng lại, anh ta cảm nhận được có gì đó không đúng. Hương tuyết tùng tản đi, quyện vào mùi rượu vang thơm nồng. Pheromone nhàn nhạt lại mê người len lỏi qua kẹt cửa, không thể khống chế bay loạn.
Mùi hương này rất có thể là mùi pheromone Omega của Mục Nhiên, cậu ấy phát tình!
Một giây sau, cửa bị Kỳ Tử Cân thô lỗ mở toang, sau đó “rầm” một tiếng động mạnh. Trong nhà hương pheromone kia lại càng nồng đậm, từng sợi hương bám vào từng ngóc ngách trong phòng, hận không thể bám mùi lên mỗi đồ vật trong đó.
Kỳ Tử Cấm vừa bước vào đã trông thấy bình thường năng nổ tràn trề sinh lực Omega lúc này đang tê liệt ngã sõng soài trên thảm lông, cả người mềm nhũn.
“A... ha...”
- Biểu tình Omega thống khổ, quần áo xộc xệch, gương mặt phiếm hồng, cả người thoạt nhìn rũ rượi, thậm chí đầu óc dường như cũng mụ mị không tỉnh táo.
Kỳ Tử Cấm trực tiếp bước vòng qua cậu, đầu tiên là khóa cửa ban công, sau đó từ phòng ngủ đến phòng bếp, tất cả đều bị khóa kín cửa sổ, tránh việc pheromone Omega lan ra ngoài dụ đến tên Alpha mất lí trí nào đó.
Lúc Mục Nhiên phát tình bất ngờ, 312 luôn luôn không đáng tin cậy quả nhiên lúc này cũng vậy, đình công bất ngờ, cả việc cơ bản như chăm sóc một Omega phát tình cũng làm không được.
“Mục Nhiên, Mục Nhiên? Nghe tôi nói gì không? Mục Nhiên!”
“Cậu phát tình rồi, ngoan nào, mở mắt ra nhìn tôi, có muốn uống một miếng nước không...”
Kỳ Từ Câm bế Mục Nhiên lên, để cậu gối đầu lên đùi mình, vỗ nhẹ mặt cậu. Con người không phải thánh thần, Kỳ Tử Câm càng không phải, hắn chỉ là một tên Alpha sinh lý phát triển.
Nhưng anh ta không muốn tranh thủ lúc người ta cháy nhà mà hôi của, không cần thiết lúc Mục Nhiên phát tình đến mơ mơ màng màng không rõ trời trăng mây gió gì như thế này cưỡng bức người.
Nhưng pheromone đặc biệt của Mục Nhiên quá mê người, nó tựa như một miếng bánh kem thơm ngọt, một ly rượu vang đỏ dụ dỗ chết người không ngừng quyến rũ Kỳ Tử Cấm, trêu chọc sự kiên nhẫn vốn không dư thừa của anh ta, làm nửa người dưới của anh ta nảy sinh phản ứng rõ rệt.
Kỳ Tử Câm nghiến răng, vẫn còn cố kìm nén.
“Giúp... giúp tôi... mau... thuốc ức chế... đem đến...”
Giọng nói đứt quãng như một chiếc vòng tay trân châu đứt sợi, từng hạt rơi lả tả, Mục Nhiên hơi mở mắt cố gắng nhìn Kỳ Tử Cấm.
Cậu nói không rõ ràng nhưng Kỳ Tử Câm lại biết Mục Nhiên đang nhắc đến thuốc ức chế, anh ta theo lời Mục Nhiên quay đầu tìm lại chỉ thấy một đống thuốc thử màu xanh nhạt rơi trên đất. Kỳ Tử Cấm thả người về vị trí cũ, bước chân vội vã đi đến nhặt lên ống thuốc thử lạnh bằng, trên ống thuốc không có bất kỳ chữ gì.
Kỳ Tử Cấm hơi nghi ngờ, cầm thuốc quơ quơ hỏi: “Là ống này sao?”
“Ừ.” Mục Nhiên nhấc mí mắt, cả người rũ rượi, lười biếng mệt mỏi nói: “Giúp tôi... tiêm...”
Nói, cậu cố hết sức muốn vén tay áo lên, nhưng làm nhiều lần vẫn không thành. Kỳ Tử Cấm trực tiếp giúp cậu kéo áo sơ mi ra, nút áo trên cùng vì động tác quá lớn mà bung ra, để lộ đầu vai trắng nõn mịn màng với khớp xương tinh

Anh ta tiếp tục kéo áo xuống làm lộ tay Mục Nhiên, sau đó tiêm thuốc cho cậu. Người Mục Nhiên lung lay sắp đổ, sau đó từ từ trượt xuống ngã về sau, lần nữa nằm lên đùi Kỳ Tử Cấm.
Cậu phì phò thở dốc, tựa như một con cá mắc cạn nằm trên bờ giãy giụa. Dịch thuốc theo máu chảy xuôi trên người, nhưng mà, dụ© vọng trong người Mục Nhiên không vì thuốc thuyên giảm, ngược lại dường như nặng thêm. Nó tựa như thùng xăng đang bập bùng cháy rụi bị người thêm vào một bó củi khô, cứ thể bùng lên thiêu Mục Nhiên đến chỉ còn tro tàn.
“Hừ... a... ha... a...”
Cảm giác khao khát mãnh liệt chặt đứt sợi dây lí trí của Mục Nhiên, cậu thống khổ ôm chặt lấy bản thân rên rỉ, lăn lộn trên mặt đất, Côn thịt ngẩng cao đầu hình thành một túp lều nhỏ trong đũng quần.
Trong huyệt như giấu một vòi nước hỏng van, cứ “tí tách tí tách” chảy nước dân không ngừng.
Pheromone như ngọn lửa vô hình thiếu nóng mỗi ngóc ngách trong căn hộ bịt kín, sau đó dịu dàng quấn quýt hôn lên cơ thể Kỳ Tử Cấm, khiêu khích sự nhẫn nại đã đến bên bờ vực bùng nổ của anh ta.
Suy nghĩ Mục Nhiên hỗn độn, cậu thậm chí phân biệt không rõ chuyện gì với gì, chỉ biết ôm gối cọ xát ©ôn thit ngứa ngáy của mình, hoàn toàn không để tâm một tên Alpha như Kỳ Tử Câm đang ở cạnh.
“Mục Nhiên... cậu... làm như vậy không có tác dụng...”
Kỳ Tử Câm đè vai Mục Nhiên, muốn xoay người cậu lại. Anh ta quỳ rạp dưới đất, vì cúi đầu, mái tóc bạc dài như thác nước dịu dàng chảy xuống rơi trên mặt Mục Nhiên. Mục Nhiên ngơ ngác nhìn đối phương, đôi con ngươi ướt dầm dề, hơi nước tràn ra khóe mi đọng lại thành giọt lệ trong suốt xinh đẹp.
Tay phải Kỳ Tử Cấm giữ bên sườn vai Mục Nhiên, khoảng cách của khuôn mặt hai người vỏn vẹn chỉ một nắm tay, bọn họ im lặng mà chăm chú nhìn nhau.
Giờ phút này, thế giới như chậm lại, và trong đôi mắt mỗi người chỉ chứa mỗi bóng hình đối phương.
Cũng không biết ai là người dẫn đầu hồn người còn lại, Mục Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh tuấn của Alpha, dùng sức hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng đầy pheromone Alpha quyến rũ trí mạng đối với Omega đang rơi vào phát tình như mình.
Cậu ôm lấy vòng eo rắn chắc của Alpha, tay lung tung kéo ra áo sơ mi được nhét vào quần tây sơ vin thẳng tắp.
Tay Mục Nhiên chậm rãi vói vào thăm dò vùng đất mới mẻ, đầu tiên là hung hăng vuốt ve phần eo dẻo dai cơ bắp của Alpha, sau đó liến đảo lên trước sờ soạng từng múi cơ hình dạng rõ ràng, thích thú vô cùng.
Kỳ Tử Câm như người du mục trên hoang mạc vô tình bắt gặp ốc đảo với hồ nước trong lành, anh ta vồ lấy môi Mục Nhiên xâu xé hôn lấy hôn để, mưa hôn rải lên đôi hàng mi đẫm lệ vì động dục của Mục Nhiên, sau đó trượt xuống chóp mũi hồng hồng, đánh lượn rơi vào yết hầu nhô lên của cậu.
Omega như gấu Koala, dùng chân gắt gao kẹp chặt vòng eo Alpha, dường như muốn treo cả người mình lên, cậu nhẹ nhàng cọ sát Kỳ Tử Cấm, mài miệng bướm mềm mại non nớt lên chỗ đũng quần phồng to của Alpha.
“Mục Nhiên, cậu nghĩ kỹ rồi đúng không, cậu còn ôm tôi như vậy, tôi thật sự phải chị©h cậu...”
“Tôi không phải Liễu Hạ Huệ mà người tình trong lòng nghịch ngợm lại còn có thể nhịn, cậu còn mài hoyệt như thế, đừng trách một lát tôi thao cậu đến khác cũng khóc không ra...”
Omega đương nhiên không nghe rõ được lời thì thầm lẩm bẩm của Kỳ Tử Câm, giờ phút này đọng lại trong suy nghĩ rối bời của cậu chỉ còn khát vọng ban sơ, theo bản năng vòng tay ôm chặt người bên trên, hít lấy hít để pheromone Alpha làm mình mê muội.
Kỳ Tử Câm bị cậu quậy đến nóng người, ôm Mục Nhiên cắn loạn một hồi.
“Rẹt” một tiếng, quần áo Omega bị người tàn nhẫn xé nát. Kỳ Tử Cấm hung hăng cải thắt lưng, lôi Côn thịt thô dài nóng bỏng kinh người ra khỏi quần lót.
Anh ta sờ miệng huyệt mệ người của Mục Nhiên, duỗi tay chọc vài cái. Lần đầu tiên trông thấy huyệt nhỏ của người song tính, Kỳ Tử Cấm cúi người hé miệng ngậm mép thịt múp míp, nuốt một ngụm nước dân của Mục Nhiên, chiếc lưỡi khéo léo liếm mép hoyệt nóng hổi nhạy cảm.
“A... hức a...”
Mục Nhiên bị anh ta liếm sướng muốn chết, cặp chân thon dài kẹp đầu Kỳ Tử Câm, nỗ lực ưỡn người muốn Kỳ Tử Câm dùng lực liếm thêm một chút. Kỳ Tử Câm trông thấy phản ứng hùa theo của cậu, chiếc lưỡi ranh ma như con rắn nhỏ với lớp da nóng kinh người dùng sức trượt trên mép hoyệt, chui ra chui vào, ép cho tiếng rên rỉ rầm rì của Mục Nhiên đổi thành thanh âm cao vút.
Chơi hoyệt đến chán chê, Kỳ Tử Câm lật người Mục Nhiên lại, đỡ ©ôn thit thô dài như bàn tay trẻ con mài lên miệng lộn hồng nhuận, chậm rãi trêu đùa từng tấc da thịt yếu ớt dâu đãng, sau đó mạnh mẽ nắc eo, thọc Côn thịt vào huyệt nhỏ non nớt.
Quy đầu chẻ ra tầng tầng lớp lớp thịt mềm, vì kích cỡ mà vừa vặn cọ qua điểm nứng trên vách hoyệt, nước dân róc rách theo mép huyệt chảy ra dính lên thân Côn thit. Quy đầu chậm rãi đi vào, hung hăng nghiền qua điểm G bên trong, thao thẳng vào khoang sinh sản ép nó hé miệng ngậm vào!
Cảm giác nóng căng đầy khi khoang sinh sản bị thao mở làm Mục Nhiên cả người run rẩy. Miệng huyệt non nớt óng ánh nước bị ©ôn thit lớn banh ra, qua đầu nóng như lửa dừng chân trước cửa khoang sinh sản.
Nhưng bởi vì ©ôn thịt thật sự quá lớn, Kỳ Tử Cấm ôm Mục Nhiên nắc eo vài lần cũng không thể đưa vào. Qua đầu to béo như trứng gà kẹt giữa miệng khoang sinh sản của Mục Nhiên, cậu đau đến trán phủ kín một lớp mồ hôi lạnh, thều thào:
“Không... a... ra... đi ra ngoài...”
Tay ôm lưng Kỳ Tử Cấm cứng còng, móng tay cào mạnh lên lưng anh ta để lại vài vệt đỏ dài.
“Rút ra trực tiếp như vậy sẽ càng đau...”
“Cậu thả lỏng một chút, đừng kẹp chặt như vậy...”
Kỳ Tử Câm cũng bị huyệt nhỏ kẹp đau đến không chịu được, anh ta cúi người gặm môi Mục Nhiên hôn, đôi tay vuốt ve trên người Mục Nhiên nhằm giúp cậu thả lỏng. Anh ta liếm vú Mục Nhiên, dùng răng day nhẹ đầu vú hồng phấn.
Mục Nhiên mơ mơ màng màng không tỉnh táo chỉ biết nằm dưới người Kỳ Tử Câm rên ư ử. Côn thịt bự của Kỳ Tử Câm theo từng cái nắc eo của anh ta và mạnh vào miệng nhỏ khoang sinh sản.
Huyệt bị thao đến ngày càng ướt, nước chân róc rách chảy không ngừng làm nơi giao hợp càng thêm lầy lội. Có nước bôi trơn, động tác Kỳ Tử Câm lại càng thuận lợi.
Alpha mạnh mẽ nắc eo, tay ôm chặt người Omega, qua đầu to kinh người kia rốt cuộc đi vào khoang sinh sản.
“A a..."
Huyệt nhỏ rốt cuộc bị thọc sâu đến tận cùng, vách thịt đỏ hồng điên cuồng run rẩy xoắn chặt kẻ xâm phạm.
“Bạch, bạch bạch...”
Hai cái trứng dái to theo động tác của Kỳ Tử Cấm đập vào mông Mục Nhiên, động tác Kỳ Tử Câm mỗi lúc một dữ dội, như hận không thể nhét cả hai cái trứng gái vào huyệt nhỏ mê người kia rồi hung hăng theo nó.
“Mục Nhiên, cậu kẹp tôi chặt quá...”
Mép huyệt non bị căng thành một vòng tròn mỏng dánh, vốn dĩ hồng phấn khô thoáng lúc này bị thao đến trắng bệch ướt đẫm lầy lội không thôi.
Chân dài của Omega quấn lên eo Alpha, hai chân bị banh rộng tiện cho Alpha thao đến nơi sâu bên trong, chạm vào khoang sinh sản non nớt.
“Con hàng bự này cũng sắp bị cậu kẹp đứt mất rồi...”
Quần tây Kỳ Tử Cấm trượt xuống mắt cá nhân, cơ bắp trên đùi tinh xảo mà mạnh mẽ, từng nhịp đẩy mạnh chị©h Omega dưới thân.
Ánh trăng lạnh nhạt xuyên qua cửa sổ hắt vào không khí nóng như lửa trong phòng khách, ống thuốc vừa được dùng qua theo động tác hung hăng của hai người mà “lạch cạch” lăn xuống bàn trà. Trên ống thuốc đó không hẳn là không có tên, tên nó được in trên một cái nhãn trong suốt nằm dưới đáy ống thuốc, rất khó làm người để ý, trên đó viết vòn vẹn vài chữ: “Thuốc kí©f dụ©”.
Mà thuốc ức chế phát tình thật sự lại bị rơi lúc Mục Nhiên phát hiện mình không ổn lục hòm thuốc, nó lăn xuống dưới kệ để hòm thuốc.
Lúc này Mục Nhiên còn không biết rằng một ống thuốc sai lầm này quyết định một đời ràng buộc, yêu hận tình thù, day dưa không dứt, không chết không ngừng của mình và Kỳ Tử Cấm.
⬅ Trước Tiếp ➡