⬅ Trước Tiếp ➡

Thế nhưng trong một lần ra ngoài, hắn ta không may trúng độc thú, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Khoảnh khắc đó, điều duy nhất hắn ta mong muốn là được gặp lại Cố Ngôn Âm, nhưng nàng lại không hề xuất hiện.
Độc thú chạy khắp kinh mạch, đau đớn còn khủng khiếp hơn những nhát đao ngày xưa hắn ta phải chịụ Hắn ta không hiểu, tại sao nàng hứa sẽ không bao giờ rời xa hắn ta mà lại không giữ lời.
Ngay khi hắn ta sắp từ bỏ thì một chiếc ô đỏ nhỏ xuất hiện trước cửa. Tuyết hôm đó vẫn rơi rất dày, hắn ta quay đầu lại nhưng người tới không phải Cố Ngôn Âm.
Đó là một cô bé khác, mang nụ cười ấm áp như nàng, tự tay hút độc ra khỏi cánh tay hắn ta và mỗi ngày đều lén đến trò chuyện cùng hắn ta. Dù hắn ta không đáp lời thì ngày hôm sau cô bé vẫn tiếp tục tới. Cô bé nói mình tên là Cố Ngôn An, tỷ tỷ của Cố Ngôn Âm.
Sau đó, sư phụ chữa khỏi độc thú cho hắn ta. Khỏi bệnh rồi, hắn vẫn không thấy Cố Ngôn Âm đâụ
Hắn ta rời Lưu Vân Tông, đi khắp nơi lịch luyện và cố gắng tu luyện đến mức điên cuồng. Nhờ đó, hắn ta trở thành tu sĩ Nguyên Anh trẻ tuổi nhất, nổi danh tứ phương.
Vì không cho phép bản thân nghỉ ngơi, nên hắn ta nhanh chóng đạt đến Độ Kiếp kỳ, đủ sức để báo thù. Hắn ta trở về Phó gia, tự tay chém giết những kẻ thù năm xưa và tìm lại phụ thân.
Dù vậy, hắn ta đã quen với cuộc sống ở Lưu Vân Tông nên quay trở lại. Nhưng Cố Ngôn Âm lúc này đã thay đổi.
Mỗi lần thấy hắn ta và Cố Ngôn An tiếp xúc, nàng trở nên đặc biệt nóng nảy. Những lần cãi vã hiếm hoi giữa họ đều vì Cố Ngôn An.
Hắn ta không hiểu, tại sao Cố Ngôn Âm vốn luôn dịu dàng với tất cả, lại chỉ tỏ thái độ đối địch với Cố Ngôn An.
Rõ ràng Cố Ngôn An chưa từng làm gì đắc tội nàng.
Thậm chí lần này, nàng còn lạnh lùng đến mức chưa từng thấy.
Trong lòng Phó Tứ bức bối, không sao nghĩ thông được. Hắn ta nắm lấy cánh tay Cố Ngôn Âm và định kéo nàng đi nơi khác.
Cố Ngôn Âm vừa thoát khỏi hồi ức, lập tức nhận ra tình huống không ổn thì liền giãy dụa “Buông ra ”
Cố Ngôn An đứng bên cạnh giật mình mở to mắt và muốn bước tới.
Nhưng Phó Tứ dường như phát điên, nhất quyết muốn kéo nàng đi. Cố Ngôn Âm trừng mắt nhìn hắn ta, chỉ thấy Phó Tứ đột ngột buông tay ra và nhanh chóng lùi lại.
Một làn hắc khí xuyên qua hư không, nhắm thẳng vào cổ tay hắn ta. Nhìn thì nhẹ như làn khói phiêu đãng, nhưng sát khí phát ra khiến tất cả mọi người dựng đứng tóc gáy và họ lập tức nâng cao cảnh giác.
Phó Tứ nheo mắt, ánh nhìn nguy hiểm dán chặt về phía sau lưng Cố Ngôn Âm.
Không biết từ khi nào, một nam tu thân hình cao lớn đã xuất hiện sau màn rừng tối đen. Hắn mặc một bộ trường bào đen tuyền, gần như hòa lẫn vào bóng tối xung quanh. Nếu không phải vì hắn chủ động ra tay tấn công, Phó Tứ thậm chí không cảm nhận được chút khí tức nào từ hắn.
Điều đó chứng tỏ, tu vi của hắn có khả năng còn vượt trên Phó Tứ.
Ngón tay Phó Tứ khẽ lướt lên thanh trường kiếm, hắn ta thấp giọng nói với Cố Ngôn Âm “Đi trước đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡