Sao nàng có thể mơ thấy giấc mơ như thế này?
Tại sao lại là hắn?
Đều tại mấy người ban ngày cứ nhắc mãi về rồng, làm nàng đến đêm ngủ cũng mơ thấy con rồng kia
Cố Ngôn Âm ngồi dậy, bỗng cảm nhận được thứ gì đó rơi từ tay mình ra. Thứ ấy lành lạnh, trơn trượt, khiến nàng giật mình rụt tay lại.
Nàng cẩn thận lấy viên dạ minh châu từ túi trữ vật và soi về phía đó. Chỉ thấy một chiếc vảy màu đen lớn đang nằm yên lặng trên giường. Chiếc vảy này so với mảnh vảy rồng ban ngày của Phó Dư còn lớn hơn, và tinh xảo hơn nhiềụ
Một luồng khí tức cổ xưa và đáng sợ tỏa ra từ chiếc vảy, khiến người ta không khỏi run sợ.
Cố Ngôn Âm suýt nữa thì hét lên
Đây là… vảy của Yến Kỳ Vọng?
Nàng cầm miếng vảy lên, nhưng ngay khi đó, trước mắt nàng tối sầm lại. Một bóng dáng khổng lồ của con rồng đen bỗng xuất hiện trong đầu nàng, nó vươn mình dữ dội, thân hình khổng lồ đủ để che khuất cả bầu trời.
Hai chiếc sừng được bao phủ đầy khí đen, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm xuống nàng, mang theo uy áp vô tận. Chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng khiến người ta run sợ, không dám nhìn thêm.
Cố Ngôn Âm sợ đến mức suýt quỳ xuống, mãi đến khi bóng dáng ấy tan biến, nàng mới nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, áo dính chặt vào da thịt.
Cố Ngôn Âm nhìn miếng vảy, nàng ôm đầu đầy tuyệt vọng ngẩng lên nhìn trời, nhưng tất cả những gì nàng thấy chỉ là bầu trời đêm tối đen như mực. Sắc đen ấy làm nàng bất giác nhớ đến Yến Kỳ Vọng.
"Đây là đang dọa mình đúng không?"
"Hay là Yến Kỳ Vọng đang cảnh cáo, chuẩn bị đến lấy mạng mình?"
Cứu mạng
Những cảnh tượng trong giấc mơ hiện lên rõ ràng trong đầu, Cố Ngôn Âm lắc đầu mạnh, chống cằm ngồi trên giường, ánh mắt chết cứng nhìn chằm chằm vào miếng vảy kia. Giờ phút này, nàng đã bị miếng vảy đột ngột xuất hiện này dọa đến mất ngủ.
Xoay người mãi và trằn trọc cả đêm, cuối cùng nàng đành chịu thua, đứng dậy đi rửa mặt và chuẩn bị tu luyện. Biết đâu sau này còn có thể chạy trốn?
Không có tu vi, nàng sợ rằng còn chưa bị Yến Kỳ Vọng giết, đã chết dưới tay đám người theo đuổi Cố Ngôn An.
Cố Ngôn Âm ngẫm nghĩ một chút, rồi nhét miếng vảy rồng vào tay áo. Ban ngày nghe Phó Dư nói, thứ này là bảo vật quý hiếm, thậm chí còn có thể bán được giá cao.
Sau đó, nàng lục tung túi trữ vật để kiểm tra toàn bộ đồ bên trong. Nhưng càng xem, Cố Ngôn Âm càng cảm thấy tức giận.
Trong túi trữ vật ngoài vài bộ quần áo cũ, mấy viên linh thạch, vài viên linh đan bình thường, thì chẳng có gì đáng giá
So với nàng, có khi ngay cả tạp dịch trong Cố gia cũng còn giàu hơn
Cố Ngôn Âm không kìm được ngọn lửa giận trong lòng. Dưới sự cai quản của Trình Dao, mỗi tháng nàng chỉ nhận được đủ ăn đủ mặc, chẳng được thêm dù chỉ là một viên linh thạch. Thế mà bên ngoài, bọn họ luôn tỏ ra yêu thương nàng như con ruột, thậm chí khoe khoang rằng dù Cố Ngôn Âm ngốc nghếch, họ cũng không bạc đãi nàng, để nhận được tiếng thơm.
Nếu không phải ban ngày nhìn thấy Trình Dao và Cố Ngôn An người đầy châu báu, nàng còn tưởng Cố gia đã phá sản rồi