Cố Ngôn An bước vào, liền thấy Cố Tùy và Trình Dao đang ngồi bên cửa sổ. Trên cái bàn trước mặt hai người có đủ loại pháp bảo, bên cạnh là một chiếc túi trữ vật.
Ánh mắt Cố Ngôn An lướt qua đống pháp bảo, rồi dừng lại ở một chiếc chuông bạc nhỏ cỡ nửa bàn tay. Chiếc chuông được chế tác tinh xảo đáng yêu, trên đó có buộc một sợi dây đỏ.
Cố Ngôn An nhìn chuông bạc mà sững người một lát, sau đó bất chợt mở to mắt. Tim nàng ta đập mạnh, cố nén kích động, mỉm cười ngọt ngào bước đến bên cạnh Trình Dao “Phụ thân, mẫu thân.”
Trình Dao dịu dàng nhìn nàng ta “Sao thế con?”
Cố Ngôn An ngồi xuống bên cạnh Trình Dao và làm nũng “Chúng ta sắp đến khu rừng kia rồi, lần đầu tiên rời xa hai người, con có chút sợ hãi.”
“Nha đầu ngốc, sợ gì chứ?” Trình Dao liếc nàng ta một cái rồi lắc đầu bất lực “Sau này phụ mẫu nào có thể ở mãi bên con.”
Cố Tùy nhìn hai mẹ con, gương mặt nghiêm nghị cũng lộ ra chút ý cười “Mẫu thân con nói đúng.”
“À phải, con vừa thấy Phó Dư lấy ra một vảy rồng, thật là lợi hại ” Cố Ngôn An như vô tình nhắc đến “Đứng gần thôi cũng đã thấy áp lực rồi.”
“Ồ?” Cố Tùy nghe vậy thì thoáng kinh ngạc, không ngờ Phó gia lại hào phóng như vậy.
Trình Dao vốn là người tinh ý, vừa nghe liền hiểu ý đồ của Cố Ngôn An. Hiện giờ nha đầu này chưa có pháp bảo nào ra hồn… chắc chắn nha đầu này tới đây là để xin pháp bảo.
Sắc mặt Trình Dao thoáng lộ vẻ lo lắng, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra chút u sầu “Nhưng An An rời xa chúng ta, ta cũng không khỏi lo lắng.”
"Huống chi còn có Âm Âm bên cạnh, cũng cần An An chăm sóc. Đến lúc đó, nếu Âm Âm lại dám làm nũng…"
Cố Tùy không chịu được dáng vẻ băn khoăn của bà ta, liền vội an ủi "Không sao đâu, đến lúc đó ta sẽ đưa cho nó kiện nhuyễn giáp trước kia. Trong rừng Nặc Nhật, thì cái đó đã đủ để bảo vệ nó bình an rồi."
Nói xong, ông ta lại quay sang dặn dò Cố Ngôn An "Nếu đến lúc đó Âm Âm lại dám bướng bỉnh, con không cần chiều chuộng nó, phải dạy dỗ thì cứ dạy dỗ "
Cố Ngôn An mỉm cười, đáp "Con chăm sóc Âm Âm là điều nên làm."
Dù vậy… nàng ta vẫn biết đến nhuyễn giáp đó, chỉ là một pháp bảo phòng ngự cấp 3. Nếu so với vảy rồng của Phó Dư, thì quả thực chẳng thể sánh được.
Ánh mắt Cố Ngôn An lóe lên, rồi như vô tình phát hiện chiếc chuông nhỏ bên cạnh, nàng ta giải vờ tò mò hỏi "Đây là gì vậy? Đẹp quá "
Cố Tùy nghe nàng ta nhắc đến chiếc chuông, trong lúc nhất thời thần sắc thoáng chút hoảng hốt. Liên co một đoạn ký ức hiện lên trong tâm trí ông ta. Ông ta nhớ rõ, chiếc chuông này là vật của mẫu thân Cố Ngôn Âm để lại.
Năm đó, sau khi sinh hạ Cố Ngôn Âm, bà ấy nhận thấy mình không còn sống được lâu nữa, liền giao cho ông ta một chiếc túi trữ vật, và dặn dò là hãy đợi Âm Âm lớn lên rồi trao lại cho nàng.