Chưa từng có một người con gái nào dám ở trước mặt cô ta làm càn như vậy!
Phải biết rằng cô ta là thiên kim của tổng thống!
Khuôn mặt nhỏ nhắn Đường Tuệ Như cười cười: “Cô hỏi tôi, tôi phải trả lời sao? Tôi còn chưa có ngu đi nói tin tức của mình cho một người xa lạ, còn nữa…Hiện tại đây là phòng của tôi, cô muốn tìm Diệp Cô Thâm thì tự đi mà tìm, ngăn trở ánh sáng của tôi rồi!”
Tâm tình cô vốn không tốt, tự nhiên có một người đến chất vấn cô, tâm trạng càng không tốt rồi.
“Nhanh mồm nhanh miệng!”
Nam Ương Ương thực sự không tin Diệp Cô Thâm sẽ thích một cô gái như vậy.
Thanh âm bàn phím vang lên liên tục, Nam Ương Ương nhìn chính mình bị cô gái bỏ qua, lại đánh giá một câu: “Không có lễ phép!”
“Em nói chị gái này, chị tự tiện xông vào phòng của tôi, tôi còn chưa nói chị không lễ phép đâu nhé?” Đường Tuệ Như nghiêng đầu, sau đó đứng dậy, đứng trên giường cao nhìn chằm chằm vào cô ta: “ Địa bàn của tôi, cô không được xâm lấn. Về phần Diệp Cô Thâm, tôi nói anh ta không có nhà!”
“ Xem ra thật sự là một cô gái không có giáo dục, đối đãi với khách như vậy.” Trong lòng Nam Ương Ương không khỏi mừng thầm.
Diệp gia là gia tộc như vậy, nhất định sẽ không để cho cô gái này được gả vào. Diêp Cô Thâm rốt cuộc cũng là đàn ông, nhất thời hứng thú mà thôi.
Cô ta tin tưởng rất nhanh có thể nhìn thấy cô bé này bị khóc hề hề đuổi ra khỏi cửa.
“Không có giáo dục?” Đường Tuệ Như nghe thấy bị chê cười, khóe miệng nhếch lên: “Vị khách này, cô không mời mà đến là xâm nhập phòng ngủ của người sở hữu, vậy coi như là chiến binh không có giáo dục, đẳng cấp của tôi so với cô còn kém xa.”
“Cô chính là dựa vào cái miệng này, lừa thủ trưởng Diệp sao? Nếu không thì sao người anh minh thần võ, tình táo cơ trí, làm sao lại giữ cô ở nơi này!” Nam Ương Ương không chút khách khí nói ra.
Xem ra cô gái này yêu thích Diệp Cô Thâm nha!
Đường Tuệ Như nhàn nhã xuống giường, đeo dép lê vào, lạch cạnh lạch cạnh đi ra ngoài: “Còn lo lắng cái gì, chị gái nhỏ đưa cô đi tìm thủ trưởng Diệp…”
Đáy mắt Nam Ương Ương nghi hoặc, vẫn quay người đi theo cô đi ra ngoài.
Nam Ương Ương vừa ra phòng ngủ, bỗng nhiên dừng lại trước Đường Tuệ Như: “Tôi đi đổi lại quần áo, … đợi một tý nha!”
Tiểu Tuế Tuế trở về phòng ngủ, khóa trái cửa phòng, cầm điện thoại bấm một dãy số, tựa vào đầu giường.
Tiểu Tuế Tuế nóng tính thượng cấp rồi
Nam Ương Ương đợi vài phút không có động tĩnh, mới kịp phản ứng chính mình bị chơi xỏ.
Phòng ngủ ở đằng sau lưng cô ta nhưng hiện tại cô ta một chút cũng không muốn gặp cô bé đó.
Tòa nhà hành chính?
Cô ta đi đến cửa phòng, đứng tại ban công trên hành lang, nhìn tòa nhà hành chính sừng sững cách đó không xa, nghĩ đến người đàn ông đang ở bên trong văn phòng, cô ta hận không thể bay qua đó.
Cô ta điều chính tốt tâm trạng, ngẩng đầu ưỡn ngực đi xuống.
Ký túc xá hành chính, văn phòng chỉ huy và tham mưu trưởng Hồng quân đang ở trước mặt cô ta.
Nam Ương Ương hít sâu một hơi, gõ cửa.
Bên trong rất nhanh truyền đến tiếng bước chân.
Cuối hành lang cách đó không xa, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ thủy tinh, ấm áp khiến cô ta có cảm giác ở trong quân đội cũng không tồi, nơi nào có người đàn ông đó đều là thiên đường.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô ta cười nụ cười yếu ớt đã luyện từ lâu, tiêu chuẩn như điêu khắc, tim đập không khỏi nhanh hơn.
Thật lâu không nhìn thấy Diệp Cô Thâm rồi.
Khi nhìn thấy khuôn mặt ngăm đen anh tuấn của Phong Lệ, tâm trạng cô ta chìm xuống đáy cốc.
“Tiểu thư Nam, thủ trưởng không ở đây.”
“Không có? Nhưng vừa nãy cô bé kia nói anh ấy ở đây.” Cô ta muốn nhìn qua thân hình Phong Lệ nhìn vào trong văn phòng.
“Cô nói tiểu phu nhân? Thủ trưởng đại nhân vừa mới được tiểu phu nhân gọi qua đó.” Phong Lệ nghiêm trang trả lời.
“Tiểu phu nhân? Phong Lệ, bọn họ còn chưa kết hôn, anh đã đổi cách gọi rồi hả?” Nam Ương Ương khó thở, Diệp Cô Thâm không ở đây, ngay cả tâm trạng cũng không cần ngụy trang.
“Tiểu thư Nam, tôi chỉ nghe mệnh lệnh của thủ trưởng, nếu như không có việc gì, tiểu thư cũng nên ít đến quân đội, với những người bên kia thủ trưởng sẽ đi nói.”
Nam Ương Ương một mực cũng biết không thể đắc tội Diệp Cô Thâm, ngay cả cha cô ta là tổng thống cũng không dám đơn giản đắc tội với Diệp Cô Thâm, còn muốn cho anh ba phần tình mọn.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Cô Thâm, cô ta liền quyết định cuộc đời này nhất định phải gả cho anh, trở thành vợ của anh.
Cô ta đã rất cố gắng để chính mình trở nên ưu tú.
Thật không ngờ giữa được lại bị một con nhóc tiến đến đã làm tiểu phu nhân.
Mưu kế này thật tốt.
Nam Ương Ương tức giận không thôi, bên kia thủ trưởng Diệp cao cao tại thượng cầm trong tay cây kem, ngồi ở bên giường, nhìn cô gái nhỏ vung cho anh một bên mặt đáng yêu.
“Chảy rồi…” Anh nhắc nhở một câu.
“Chảy rồi, chú Diệp không biết ăn sao?” Đường Tuệ Như quay đầu lại nhìn kem ngon rớt xuống mu bàn tay anh rồi, trong lòng yêu thương không dứt xúc động muốn thè lưỡi liếm lấy kem trên mu bàn tay.