⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy tôi không có vấn đề gì, Diệp thủ trưởng, tôi muốn đi ngủ, có phải chú nên đi chỗ chú nghỉ ngơi?” Nếu như không phải anh nhất định mang cô về quân khu, cô không muốn chiếm lấy phòng anh.
“Anh cũng ngủ nơi này.”
“A… Chúng ta cùng chỗ...ngủ?” Cô vội vàng lùi lại mấy bước, tựa vào vách tường lạnh buốt, giọng mềm nhũn mấy phần “Chú Diệp, tôi nhát gan, trái tim cũng không tốt lắm, chịu không nổi.”
“Em ngủ giường, anh ngủ trên sàn nhà, hoặc là….” Anh dừng lại “Em nghĩ trái lại cũng có thể.”
“Đừng đừng đừng, tôi mới không muốn ngủ sàn nhà, cứng như đá.” Cô xoay người, nhanh chân tiến vào phòng tắm.
Lúc tắm rửa, cô thật không muốn cởi quần áo, ngộ nhỡ Diệp Cô Thâm bỗng nhiên xông vào làm sao bây giờ?
Cô nhất định không đánh lại anh.
Thế ra, tắm được một nửa, cô vẫn chưa yên tâm đi đến cửa phòng tắm xem một chút có khóa kỹ hay không, mới tiếp tục tắm rửa.
Sớm muộn cô bị Diệp Cô Thâm làm cho điên.
Cô nơm nớp lo sợ tắm rửa, Diệp Cô Thâm căn bản không ở trong phòng.
“Diệp Cô Thâm, lừa đảo.” Thế mà cô ngu ngốc cho rằng họ ở cùng một phòng.
Anh đã không ở, vậy liền…
Cô chầm chậm đi khóa trái cửa phòng, an tâm nằm trên giường ngủ.
Sau một tiếng, Diệp Cô Thâm xử lý chút báo cáo quân sự khẩn cấp trở lại phòng, thế mà không mở cửa được.
Phong Lệ mang đồ ăn khuya đến, thấy Diệp Cô Thâm đứng ở cửa, bà chủ nhỏ khóa trái cửa để thủ trưởng ở bên ngoài.
Vậy anh có thích hay không
Phong Lệ đi tới “Thủ trưởng, cái này không thể được a. Lúc này mới mấy ngày, bà chủ nhỏ liền dám khóa cửa để ngài bên ngoài, về sau không phải nhảy lên đầu ngài, vô pháp vô thiên. Nhất định phải trị cô ấy.”
“Theo ý cậu, tôi nên trị cô ấy thế nào?” Diệp Cô Thâm quay đầu, cầm đồ ăn trên tay cậu.
“Đương nhiên là….áp đảo cô ấy. Với thể lực của thủ trưởng, nhất định làm bà chủ nhỏ thần phục.” Phong Lệ lạnh mặt nói.
Thủ trưởng biến thái thể lực tốt, người người trong Xích Sính quân đều biết.
Nhất định sẽ áp chế bà chủ nhỏ trên giường không dậy nổi.
Phong Lê không nhìn ra giờ phút này ánh mắt Diệp Cô Thâm có ý gì, nhưng là anh ấy cảm thấy đề nghị của mình không tồi.
Bõng nhiên nghe thấy tiếng Diệp Cô Thâm “Còn không đi? Muốn nhìn hiện trường biểu diễn?”
“Không muốn.” Phong Lệ lập tức đi ra ngoài.
Coi như muốn nhìn hiện trường cũng không dám nhìn Diệp Cô Thâm.
Hôm sau, Đường Tuế Như uể oải lật người trên giường, cánh tay nhỏ đập mép giường “A...quá cứng.”
Bỗng nhiên cô ngồi dậy, vuốt vuốt tóc ngắn, nghiêng cái đầu nhỏ, ngồi trên giường hai mươi phút mới mơ màng xuống giường.
Sáng sớm là lúc cô đần độn nhất.
Bình thường cô là con cú.
Sau khi rửa mặt ra ngoài, mọi thứ như thường ngày, hình như Diệp Cô Thâm không ở.
Quân tẩu cái gì, cô cảm thấy đều quá vĩ đại, chồng mình có thể hi sinh, hơn nữa còn thường xuyên không ở bên mình.
Cô cảm thấy mình không phải người vĩ đại như vậy, trước kia cô không có yêu cầu gì với chồng tương lai hiện tại bỗng nhiên có.
Cô hi vọng chồng mình có thể ở bên cạnh mình, chí ít không phải một hai tháng thậm chí một hai năm mới gặp.
Cô ra cửa, không khí trong lành, cô duỗi lưng ra, nghe thấy tiếng bước chân lập tức buông tay xuống.
“Bà chủ, cô đã tỉnh.” Trong tay Phong Lệ mang theo bữa sáng “Thủ trưởng đi xem quân huấn, đây là bữa sáng của cô.”
Đường Tuế Như nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh ấy, nghĩ đến bộ dáng vô tình đưa cô về ký túc xá, bỗng nhiên muốn trêu chọc.
“Phong Lê a. Anh cảm thấy Diệp Cô Thâm thế nào?” Cô đi theo Phong Lệ về phòng.
“Thủ trưởng tỉnh táo, quả quyết, cơ trí, còn rất đẹp trai, cô lựa chọn sẽ không sai.” Anh ấy chỉ lo lắng thủ trưởng chọn sai.
Ngay cả huấn luyện quân sự cũng nghĩ mọi biện pháp để không đi, thật thích hợp làm vợ thủ trưởng sao?
“Anh ta tốt như vậy, nhất định sẽ được yêu thích, rất nhiều người thích anh ta sao?”
“Đúng.”
“Vậy anh có thích không?”
“Thích.”
“Loại nào?” Đường Tuế Như ép hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡