⬅ Trước Tiếp ➡
Chời, tôi chỉ là thấy tội anh làm hòa thượng nhiều năm, cho nên cho anh kiếm một chút lợi tức thôi, cần gì làm dữ vậy?!
Nếu không phải tôi thấy anh đáng thương như tôi thì còn lâu tôi mới làm như vậy.
Mấy năm nay đều bị người nhà nguyên chủ mòn rút, anh vừa đi làm vừa trông con trai, đáng thương đến độ có nhà cũng không thể về, có vợ giống như thùng rỗng kêu to, không chấm mút được mẹ gì.
Chạm vào một chút cũng không được, càng đừng nói mò mò bóp bóp, sung sướng lên đỉnh gì đó.
Không chiếm được thỏa mãn, tính tình đương nhiên kém!
Âm dương kết hợp, là chuyện tự nhiên.
Nghĩ như vậy, càng cảm thấy nam chủ này quá đáng thương, khó trách sau đó lại cưng chiều nữ chủ tận trời cao.
"Ông xã, trước kia đều là em làm không đúng."
"Giờ em đã biết lỗi rồi, chỉ có anh mới đối xử thật tình với em, còn luôn nhường nhịn em .."
Ánh mắt Dư Dao Dao thành khẩn mà nhìn về phía anh.
Cô hiểu, cô đều hiểu.
Bản thân cô cũng bị cướp đoạt tự do hơn 170 năm nên tự suy bụng ta ra bụng người, thật sự đều thảm giống y như nhau!
Huyệt Thái Dương của Thẩm Nghị Sùng co rút đau đớn, khóe miệng run rẩy.
Nếu không phải gương mặt này, giọng nói này cũng chưa thay đổi, anh còn tưởng rằng người phụ nữ này đã bị người nào đó mạo danh thay thế.
Hai năm đầu kết hôn, anh từng thử đến gần tìm hiểu cô ta, nhưng cô ta tìm mọi cách né tránh, tinh thần sắc mặt hoảng loạn, làm như anh là quái vật ăn thịt người không bằng.
"Buông tay!"
Sắc mặt anh đen dần.
"Lần trước tôi đã nói, trừ bỏ sinh hoạt phí cố định mỗi tháng, cô đừng nghĩ kiếm chát được đồng nào từ tôi!"
"Muốn lấy tiền của tôi đi giúp đỡ người đàn ông khác .."
Giọng của anh lạnh lẽo gần như làm người rớt vào động băng.
Nháy mắt, âm thanh mưa gió bên ngoài giống như muốn tông bể cửa sổ tiến vào trong phòng ngủ.
"5 triệu sao?! Hừ! Một đồng cô cũng đừng mong!"
Dư Dao Dao giật mình.
Hình như trong tiểu thuyết từng nhắc tới việc này, nam chủ tra ra nguyên chủ cầm tiền của anh giúp đỡ ảnh đế đóng phim, làm trên đầu phát ra ánh sáng xanh còn hơn màu da rắn của cô.
Nhưng mà .. Chuyện này thật là oan uổng nguyên chủ lắm nha!
Cô ta vẫn luôn cho rằng số tiền đó là dùng để chi trả học phí của cô em gái cùng mẹ khác cha, làm phí đầu tư vào công ty của cha mình, làm cả nhà cô có cuộc sống tốt hơn.
Từ đầu tới đuôi cũng không biết, tất cả đều là Dư Tâm Khiết dùng lời lẽ ngon ngọt lừa gạt cô, không những giả tạo chứng cứ xuất quỹ, còn mượn tiền của cô tiếp cận ảnh đế, một mũi tên chết hai con chim.
"Mặc quần áo đàng hoàng vào!"
Thẩm Nghị Sùng nói xong thì đã không còn kiên nhẫn, anh nhanh chóng rút tay về, làm như cô là thứ gì đó rất dơ bẩn, chạm vào một chút anh cũng không muốn.
Anh xoay người rời khỏi căn phòng khiến bản thân nghẹt thở này.
Dư Dao Dao không khỏi hít thật sâu, sau đó thở dài ra.
Bắt đầu quá khó khăn.
Cô xuyên đến khúc mấu chốt, muốn vãn hồi con tim của ông chồng kim cương này, quả thực là khó khăn cấp địa ngục.
Đang có chút rối rắm, thì di động cô đặt ở trên tủ đầu giường lại luân phiên nhảy ra mấy tin nhắn.
"Chị sao vậy?"
"Nhìn thấy tin thì trả lời em ngay?"

⬅ Trước Tiếp ➡