Giọng điệu khi nói chuyện của y khiến người ta không tự chủ được muốn nghe theo. Trong lòng Phương Uyển vốn còn đang không yên nhưng cũng ngây ngốc gật đầu, theo lời y nói mà đi đến ghế tràng kỷ trong phòng khách kia.
Đi được nửa đường, cô mới định thần lại, sao cô có thể không biết xấu hổ mà thực sự để y nấu cơm một mình như vậy được. Cô chỉ mới đến đây, cũng không thân quen với Lục Hoài Châu, lại không dám phản bác, do dự tới lui, cô quyết định quay trở lại phòng bếp, đứng một bên rồi nói “Để con giúp ba một tay đi, ba."
Hôm nay là ngày đầu tiên gặp mặt, cô nghĩ mình nhất định không thể để lại ấn tượng hết ăn lại nằm, vô cùng lười biếng trong mắt ba chồng được, dù sao cũng sẽ còn sống với nhau lâu dài mà.
Hai người cùng nhau nấu ăn nên tốc độ rất nhanh, Lục Hoài Châu quay đầu nhìn cô con dâu đang dọn cơm lên, quay lưng về phía mình. Tạp dề buộc bên hông, lộ ra rõ ràng vòng eo dưới bộ quần áo rộng thùng thình trên người. Chắc là do số tháng còn ít nên nhìn cô không hề giống phụ nữ có thai chút nào.
Nhất định phải nuôi cô béo lên một chút ý nghĩ đó rất tự nhiên mà hiện lên trong đầu y. Trước khi cô quay người, y đã thu hồi tầm mắt, bưng đồ ăn ra khỏi phòng bếp.
Phương Uyển nghe thấy tiếng bước chân của ba chồng rời khỏi phòng bếp, bờ vai đang căng thẳng của cô lập tức thả lỏng. Không biết vì sao khi ở cùng y, cô luôn cảm thấy căng thẳng, cứ sợ mình có chỗ nào đó làm không tốt. Cô hít một hơi thật sâu, cầm tô cơm đã bới xong trên tay rồi đi ra ngoài theo y.
Đến bàn ăn, thấy ba chồng đã ngồi rồi nên cô cũng ngồi xuống đối diện y. Trên bàn, những món ăn mặn đều được đặt ở trước mặt cô. Sau khi cô ngồi xuống thì lặng lẽ chờ đợi người trước mặt mình động đũa trước.
“Ăn đi, ở nhà đừng quá giữ kẽ.” Lục Hoài Châu chủ động gắp một miếng thịt vào bát của cô “Dọc theo đường đi đều thuận lợi cả chứ?”
“Cám ơn ba, đều thuận lợi cả ạ.” Phương Uyển vẫn có chút không dám nhìn y, cô chỉ cảm thấy khí tràng của người thật còn mạnh mẽ hơn trong thư nhiều, lúc nói chuyện vẻ mặt y cũng rất nghiêm túc. Chỉ khi nào y hỏi thì cô mới lên tiếng trả lời, còn những lúc khác thì chỉ biết cúi đầu ăn cơm thôi.
Dưới hành động không ngừng gắp thức ăn cho mình của y, Phương Uyển đã ăn nhiều hơn bình thường lắm rồi, nếu còn ăn thêm nữa thì sẽ bị đầy bụng mất. Lúc Lục Hoài Châu muốn múc cho cô một bát canh thì cô nhịn không được lên tiếng nhắc nhở "Ba, con no rồi."
Nói xong, sợ y không tin, cô liền đặt tay lên bụng dưới, kéo căng quần áo, để lộ ra cái bụng đã no căng rồi.
Quả thực, nơi đó có chút hơi phồng lên, thành một đường vòng cung không mấy rõ ràng dưới lớp quần áo. Nhưng khi cô kéo quần áo như thế, bộ ngực cao ngất cũng trở nên rõ ràng hơn dưới lớp quần áo.
Lục Hoài Châu không chút giấu vết mà nhìn đi chỗ khác "Ngày mai ba có thời gian, để ba đưa con đi bác sĩ kiểm tra sức khỏe, nhân tiện đi mua sắm vài thứ luôn."
Lúc này Phương Uyển mới phát hiện, vừa rồi khi ăn cơm, hẵn là Lục Hoài Châu đã kiềm chế bản thân, chưa thực sự dùng hết sức ăn của mình. Bây giờ, chỉ khi cô đã ăn xong rồi, y mới nhanh chóng xử lý sạch sẽ chỗ đồ ăn còn lại trên bàn. Vốn dĩ cô còn thầm nghĩ đồ ăn tối nay hình như nấu hơi nhiều, hai người ăn không hết, bây giờ xem ra y chỉ đơn giản là để cô ăn trước thôi.
Ăn xong, Lục Hoài Châu ngăn lại Phương Uyển đang muốn thu dọn chén đĩa "Để ba."
Nhìn cô gái vẫn còn đang do dự mà lởn vởn ở ngoài phòng bếp, trong mắt Lục Hoài Châu hiện lên ý cười mơ hồ, y còn đang định gọi cô thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Vì đang rửa chén nên tay y dính đầy nước, Phương Uyển nhìn thấy vậy nên chủ động nói "Ba, để con ra mở cửa."
Ngoài cửa là một người phụ nữ, nhìn có vẻ lớn hơn cô một chút nhưng tướng mạo đoan trang nền nã, trên mặt trang điểm nhẹ, dưới chân đi một đôi giày da nhỏ, trong tay còn cầm theo một chiếc hộp gì đó.
Người đến nhà đều là khách, mặc dù Phương Uyển không quen biết gì người này, nhưng cô vẫn theo bản năng mà nghênh đón cô ta vào trong nhà. Cô thuận tay muốn tiếp nhận cái hộp trông có vẻ nặng nề trong tay vị khách, nhưng không ngờ cô ta lại tiến lên một bước mà né tránh cô.
Người phụ nữ liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, mỉm cười khách sáo, đợi đến khi Lục Hoài Châu lau tay vào tạp dề đi tới thì cô ta mới lộ ra nụ cười thật lòng “Anh Lục, em tới đúng là không khéo, xem ra là hai người đã ăn cơm xong rồi."