⬅ Trước Tiếp ➡
“Văn Chấn Quốc sau khi cùng Thư Kỳ kết hôn liền đem tôi ném cho người hầu Sau này, khi nhớ ra còn một đứa con trai là tôi thì mới tới đón về, nhưng lại cảm thấy không vừa mắt. Đáng tiếc, ông ta với Thư Kỳ không thể có con, nên chỉ có thể....”
"Vừa rồi là bởi vì có em ở đây. Ông ta càng được đà nói càng khó nghe. Nói trắng ra, một bên nhận nuôi em để giúp tôi có thêm bạn, một bên lại sợ tôi hại em, ở trong lòng ông ta, tôi chính là rác rưởi không hơn không kém.”
"Anh..." Bạch Hách hôn Văn Tĩnh Tiêu,
"Anh trai, em sẽ không rời đi, anh cũng không phải rác rưởi, anh là anh trai của em."
“Bạch Hách... Chúng ta ra ngoài sống đi. Ba mẹ tôi ly hôn, đã chia đôi tiền và nhà."
“Tôi thật sự mệt mỏi quá.”
Văn Tĩnh Tiêu dựa vào ghế bập bênh.
“Em nghe theo anh.”
Bạch Hách bị Văn Tĩnh Tiêu kéo ra ngoài sân thượng, Thư Kỳ và Vương Chấn Quốc đang nói chuyện gì đó.
“Tôi cùng Bạch Hách sẽ dọn ra ngoài.”
Văn Tĩnh Tiêu nói với giọng điệu không có bất luận ngữ khí thương lượng nào.
“Anh có thể dọn ra ngoài, nhưng thỏa thuận nhận nhận nuôi Bạch Hách là ở tôi!”
Văn Chấn Quốc đột nhiên đứng lên,
“Muốn đi thì tự mình đi!
“Ông Quốc”
Thư Kỳ giữ chặt Văn Chấn Quốc, cười cười với Văn Tĩnh Tiêu,
“Các con còn nhỏ, yêu đương... Chính là Bạch Hách còn nhỏ, con đem em ra ngoài sống chắc chắn trụ không nổi, chờ các con thi đậu đại học, không phải...”
“Đưa thỏa thuận nhận nuôi cho tôi.” Văn Tĩnh Tiêu cùng Văn Chấn Quốc giống như hai con mãnh thú tranh giành ngôi vị thống lĩnh.
“Thi đậu vào đại học tôi sẽ liền đưa, anh không có bản lĩnh đó sao!”
Văn Chấn Quốc không quan tâm, ông đã sớm biết rằng đứa con trai này đối mình không có nửa điểm tình cảm.
Văn Tĩnh Tiêu bóp cổ Văn Chấn Quốc ấn mạnh vào tường, Bạch Hách kéo Văn Tĩnh Tiêu từ phía sau, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn phát bệnh, đặc biệt đau lòng, cậu không biết Văn Chấn Quốc vì cái gì lại một hai ép buộc hắn...
"Anh ... Anh ..."
Bạch Hách nước mắt chảy xuống, Văn Tĩnh Tiêu đem em trai ôm vào trong lòng, vỗ nhẹ vào lưng,
"Không sao."
Văn Chấn Quốc tay vịn vào tường, chống đỡ thân thể, Thư Kỳ dìu ông ta vào phòng, Văn Tĩnh Tiêu ôm lấy Bạch Hách đưa vào phòng ngủ.
"Anh ..." Bạch Hách nhào vào Văn Tĩnh Tiêu, vùi mình trong l*иg ngực.
Văn Tĩnh Tiêu vẫn đang kìm nén cảm xúc của mình, gào rống dữ tợn và cố gắng lao ra.
Bạch Hách bàn tay tiến vào trong quần Văn Tĩnh Tiêu, vuốt lấy côn ŧᏂịŧ nóng bỏng,
"Anh, nếu khó chịu thì làm với em đi."
Văn Tĩnh Tiêu ném Bạch Hách xuống, xé toạc quần áo của cậu như một con dã thú, cuối cùng lý trí làm hắn đem côn ŧᏂịŧ của mình tiến vào khe mật chứ không phải lỗ hậu vừa mới mở hôm nay.
"Anh ... sớm quá ... bụng sắp bị đâm thủng rồi."
Tiếng nước phụt phụt phát ra bốn phía, Văn Tĩnh Tiêu nhìn côn ŧᏂịŧ đỏ au của Bạch Hách đang bị rung lắc trong không trung, nguyên cây côn ŧᏂịŧ như muốn văng ra khỏi cơ thể.
"Bảo bối, buổi sáng làm như vậy có được không?"
"Em không biết ..." Bạch Hách cũng không biết chính mình buổi sáng xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy cơ thể đặc biệt sảng.
Văn Tĩnh Tiêu dùng hai ngón tay rút côn ŧᏂịŧ của mình ra, mở ra lỗ mật và kẹp chặt âʍ đa͙σ, dùng tay kia cố gắng tiến vào động huyệt ấm áp.
"Ưm ... anh ơi ... làm em... tuyệt quá ..."
Văn Tĩnh Tiêu lấy điện thoại di động ra, tìm ảnh chụp nam nữ, một bên nhìn ngón tay đang xoay tròn quanh âʍ ɦộ của Bạch Hách, dâʍ ŧᏂủy̠ tụ lại càng ngày càng nhiều.
Chắc là đã tìm thấy bức ảnh mình muốn, hắn tắt máy, đưa hai ngón tay hướng về phía trước rồi nhanh chóng chọc vào.
Ngón tay cảm giác được có một lực, Văn Tĩnh Tiêu bú ɭϊếʍ khe hở giữa hai lỗ hoa, liếʍ láp qua lại môi âʍ ɦộ.
"Ah ah ah ... anh ơi... Muốn tới... A.... A a a a a”Dựa vào tiếng rêи ɾỉ mà Văn Tĩnh Tiêu đoán được lúc nào Bạch Hách phun ra nhiều nước, hắn liền ngậm lấy môi dưới mυ"ŧ sâu vào, chân Bạch Hách đá loạn xạ, âʍ ɦộ khống chế không được dâʍ ŧᏂủy̠ trào ra không kiểm soát.
“A... A...”
Bạch Hách thè lưỡi giống như chó con bị say nắng, trợn tròn tròng mắt, thân thể run rẩy không tự chủ được, Văn Tĩnh Tiêu mới vừa liếʍ sạch sẽ lỗ mật, Bạch Hách liền xuất tinh, thân thể tựa hồ mất khống chế, kí©ɧ ŧɧí©ɧ nướ© ŧıểυ ra tới.
Văn Tĩnh Tiêu đem mông Bạch Hách nâng lên, mật huyệt vẫn không ngừng co rút, dịch trắng chảy ra, toàn bộ lỗ hậu đều phản chiếu sáng bóng dưới ánh đèn.
Văn Tĩnh Tiêu rất khoái nhìn Bạch Hách chìm đắm trong cao trào, cảm thấy hưng phấn cực kỳ.
Tùy tiện với tay chụp một tấm ảnh lúc âʍ đa͙σ của Bạch Hách đang phun trào, gửi đến một trang web kín, nơi này đặc biệt an toàn vì không để lộ ID người dùng. Có thể thoải mái chia sẻ, bên cạnh đó còn có đánh thưởng cùng bình luận.
Văn Tĩnh Tiêu vòng tay ôm Bạch Hách vỗ nhẹ vào lưng, khi em trai đã ngủ say, Văn Tĩnh Tiêu phát hiện video vừa đăng lúc nãy đã đứng top 1 bảng đề cử.
⬅ Trước Tiếp ➡