Sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân rấtkhẽ, ban đầu cô không định để ý tới.
Nhưng khi quay đầu lại, cô nhìn thấy một người mà cô không hề xa lạ.
"Là cô..." Thư Viện cứ tưởng Phương Ức đã bị phu nhân tư lệnh đưa sang biên giới rồi, không ngờ hiện tại cô ta lại xuấthiện ở đây.
Muốn nói thật không hổ là nữ chủ.
Thấy khẩu súng đang chĩa thẳng về phía mình, Thư Viện chỉ cười lạnh một tiếng.
"Tất cả là lỗi của cô " Phương Ức nghiến răng nói.
"Tôi đã làm gì sai?" Lời nói này thật hay.
"Cô rõ ràng có thể giúp tôi " Phương Ức tức giận gào lên "Nếu cô chịu giúp tôi, tôi đã không đến thành phố núi Tôi cũng sẽ không... Sẽ không..." Không xảy ra chuyện tồi tệ đó.
Thư Viện cười thành tiếng "Tại sao tôi phải giúp cô? Nói thật chúng ta vốn không thân, tôi có nghĩa vụ gì mà phải giúp cô?"
Phương Ức không ngờ Thư Viện lại nói như vậy "Nhưng rõ ràng là cô có khả năng giúp tôi Chỉ cần cô chịu giúp tôi, tôi đâu cần phải rời khỏi thủ đô "
Dù mẹ và bà nội của Vương Quốc Đống có không thích cô ta thì sao.
Có mấy người làm cha mẹ vượt qua được con cái? Huống hồ nhà họ Vương chỉ có một mình Vương Quốc Đống là con trai.
Nếu có anh ta bảo vệ cô ta, thì cô ta đã không rơi vào cảnh ngày hôm nay.
"Tôi nói rồi, tại sao tôi phải giúp cô?" Thư Viện cảm thấy Phương Ức đã bị ám ảnh đến phát cuồng.
"Vì tôi là nữ ch..." Câu nói kế tiếp, Phương Ức kịp thời câm mồm.
May mà cô ta vẫn còn chút lý trí, biết có một số chuyện dù chết cũng không thể nói ra.
"Vì cô là nữ chính phải không?" Thư Viện trực tiếp sảng khoái nói.
Phương Ức trừng to mắt, không thể tin được nhìn Thư Viện.
Vừa rồi... Thư Viện đã nói gì?
Sao Thư Viện lại biết?
Giờ khắc này Phương Ức cảm thấy sợ hãi.
Phương Ức rấtchắc chắn, từ sau khi cô ta xuyên đến thế giới này, cô ta chưa từng nói với bất kỳ ai về lai lịch của mình.
Ngay cả người nhà họ Phương cũng chỉ nghĩ là cô ta vì trải qua một trận bệnh nặng̝
Vậy thì tại sao Thư Viện lại có vẻ như biết cô ta không phải người thuộc về thế giới này?
Nghĩ lại từ lúc biết Thư Viện đến giờ, cô chưa bao giờ thân thiện với cô ta. Tuy cô không gây khó dễ cô ta, nhưng với thân phận của cô, chỉ cần thái độ lạnh nhạt thôi cũng đủ khiến những người vốn đã không thích cô ta càng thêm bài xích cô ta hơn.
Sau khìn Thư Viện một lúc lâu, Phương Ức chậm rãi lên tiếng "Cô cũng không phải người của thế giới này."
Dù cô ta không biết làm sao bản thân bị lộ, nhưng cô ta nghĩ rấtcó thể Thư Viện cũng giống cô ta.
Nghe Phương Ức nói xong, Thư Viện bật cười "Chẳng lẽ cô tưởng mình là người đầu tiên xuyên đến thế giới này sao? Nói thật cho cô biết, trước cả khi gặp cô, tôi đã từng gặp một người khác như vậy rồi. Nên ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi đã cảm thấy có gì đó không đúng. Bởi vì cô quá lạc lõng, đối xử với người khác chẳng có chút chân thành nào, thậm chí giống như đang xem diễn vậy."
"Cô nói bậy " Nghe Thư Viện nói như thế, Phương Ức hoảng loạn.
Cô ta chưa từng nghĩ còn có người xuyên không khác, cô ta luôn tin rằng mình là độc nhất vô nhị.