⬅ Trước Tiếp ➡
Lần này, nhà họ Thư tuy tránh được một kiếp, nhưng muốn phụchồi nguyên khí thì ít nhất cũng phải hai ba chục năm, thậm chí, nếu sơ suất một chút, vài năm nữa có thể nhà họ Thư sẽ không còn tồn tại ở thủ đô.
Thư Viện không có tình cảm gì với nhà họ Thư, người nhà họ Thư sống hay chết cô không để ý.
Nhưng cô hiểu một điều, những thế gia vừa bị ngã ngựa kia, có không ít người tɾong số họ đang rấtmuốn lấy mạng Cố Chấn Viễn.
Tục ngữ nói rấtđúng, lạc đà gầy cũng to hơn ngựa, những người đó sẽ không tự nghĩ xem mình sai ở đâu, mà sẽ chỉ đổ lỗi tất cả lên đầu người khác.
Trong mắt họ, Cố Chấn Viễn chính là kẻ có tội đáng băm thành ngàn mảnh. Bọn họ ước gì anh chết trên đường trở về thủ đô, mà bọn họ cũng tuyệt đối sẽ xuống tay làm.
Còn cô người vợ của Cố Chấn Viễn, có thể bình thường bọn họ chẳng thèm để mắt tới, nhưng bọn họ sẽ rấtvui nhìn cô cùng chết với Cố Chấn Viễn.
Hiểu rõ điều này, Thư Viện chỉ muốn thăm hỏi tổ tông mười tám đời của những người đó.
"Sợ không?" Cố Chấn Viễn nhìn vợ hỏi.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn một cái "Sợ thì có ích sao? Dù em có sợ, anh vẫn sẽ làm điều anh cần làm."
Thư Viện biết Cố Chấn Viễn không sai khi làm vậy, cắt bỏ những khối u ác tính, miếng thịt thối, sẽ làm đất nước này càng thêm ma͙nh mẽ hơn.
Ít nhất thì, không còn những thế gia ngầm chống lưng cho lũ người điên cuồng đó,
như vậy đất nước này sẽ bớt đi những kẻ vi phạm pháp luật, cũng ít đi vài người bị hại.
"Chúng ta sẽ trở về thủ đô bình an, em đừng lo." Cố Chấn Viễn tự tin nói.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn nói "Em không lo chuyện đó. Dù những thế gia kia có thuê sát thủ, nhưng khi đối mặt với sức ma͙nh của quốc gia, có mấy người thật sự không sợ chết? Em lo là những chuyện sau khi đã trở lại thủ đô."
Sau khi Cố Chấn Viễn nghĩ một lát, cũng hiểu được ý Thư Viện "Em không cần lo. Trước kia chúng ta sống thế nào, thì sau này vẫn sẽ sống như vậy."
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn "Là anh nói đấy nhé."
Có lời Cố Chấn Viễn bảo đảm, thì sau khi trở về thủ đô cô sẽ bớt được rấtnhiều r phiền toái.
Như vậy, cuộc sống của cô cũng sẽ nhẹ nhàng rấtnhiềụ
Nếu vậy, thì những nguy hiểm trên đường, Thư Viện cũng không đặt ở tɾong lòng.
Cô đã sai rồi.
Lúc đầu, Thư Viện cứ nghĩ, cho dù những thế gia vừa bị ngã ngựa kia có điên cuồng thế nào, nhiều lắm cũng chỉ thuê vài tên sát thủ mà thôi.
Đối mặt với sức ma͙nh quân đội quốc gia, mấy tên sát thủ cũng không đáng để vào mắt.
Nhưng cô không ngờ những thế gia vừa bị ngã ngựa kia lại điên đến mức ấy, bọn họ không phải thuê sát thủ.
Họ gọi đến một đội quân phiến loạn có vũ trang vùng biên giới.
Lúc này, Thư Viện cuối cùng cũng hiểu vì sao Cố Chấn Viễn bảo cô không cần sợ.
Nhưng vấn đề là, làm sao cô có thể không sợ được chứ?
Tiếng súng từ xa truyền đến, dù Thư Viện biết bọn họ khó lòng đột phá được vào mạng lưới bảo vệ quanh cô.
Nhưng tiếng súng dồn dập không ngừng ấy vẫn khiến cô kinh đảm phải co người lại tɾong ghế sofa.
Nếu không phải vì cô không tin thần, ngoài câu “A Di Đà Phật” ra chẳng biết tụng thêm câu kinh nào.

⬅ Trước Tiếp ➡