“Thế giới này đẹp như vậy, có mấy người không thích chứ?"
"Nếu phu nhân đã thích thế giới này, vậy tại sao phu nhân lại muốn phá hỏng thế giới này?" Cao tăng nhìn Thư Viện hỏi.
Cao tăng hỏi làm Thư Viện bật cười "Đại sư, lời này của ông tôi không tán đồng. Tôi có làm gì mà phá hoại thế giới này sao? Tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, vai không thể gánh, tay không thể xách, gặp chuyện như quả không có người bảo vệ mình, càng không có năng lực tự bảo vệ mình, vậy thì tôi làm sao phá hoại thế giới này."
"Cô là một linh hồn đến từ thế giới khác." Cao tăng nhìn Thư Viện nói "Việc cô đến đây, chính là đã phá vỡ quy tắc của thế giới này."
Thư Viện lại cười.
Linh hồn từ thế giới khác.
Vị đại sư này quả thật cũng có chút bản lĩnh.
"Nhưng tôi không thừa nhận là mình phá hủy thế giới này, hơn nữa linh hồn từ thế giới khác cũng đâu chỉ có mình tôi. Đại sư, ông chắc cũng rõ điều đó mới đúng.”
Cô không làm bất luận việc gì đối với thế giới này.
Cao tăng nhìn Thư Viện một lúc lâu rồi nói "Cô hẳn là biết vận mệnh ban đầu của mình."
"Thì sao?" Thư Viện nhướng mày hỏi "Chẳng lẽ ông chưa từng nghe câu ‘ý chí con người có thể thắng số trời’ sao? Huống chi ai nói vận mệnh là thứ không thể thay đổi? Con người không thể chọn cha mẹ của mình là ai, nhưng h0àn toàn có thể quyết định mình sống như thế nào. Giống như đại sư ông vậy, ông cũng tự chọn trở thành hòa thượng."
"Tôi là thuận the0 thiên mệnh." Cao tăng trả lời như thế.
"Nhưng trời cũng không bắt buộc ông nhất định phải làm hòa thượng." Thư Viện hỏi lại "Nếu năm xưa ông không muốn làm hòa thượng, trời cũng không giáng sét đánh ông, đúng không?"
"Nhưng sự xuấthiện của cô thật sự đã làm này." Cao tăng nhìn Thư Viện nói.
Vốn dĩ vận mệnh rõ ràng, giờ lại trở nên rối ren và mơ hồ.
"Cái đó không liên quan gì đến tôi." Thư Viện cũng rấtgiỏi tɾong việc đẩy trách nhiệm "Thế giới này đâu chỉ có mình tôi là linh hồn đến từ thế giới khác. Còn có Phương Ức, người đã làm thành phố núi rối loạn đến gà bay chó sủa, cô ta cũng là linh hồn từ thế giới khác. Tôi còn biết thêm hai, ba người nữa kia. Nếu trời thực sự không dung nạp tôi, tôi cũng không sống được tới bây giờ."
Một người liếc mắt một cái có thể nhìn ra cô là "linh hồn đến từ thế giới khác", như vậy hòa thượng này cũng coi như có chút bản lĩnh.
Mà người có bản lĩnh có thể không đắc tội thì tốt nhất là không cần đắc tội.
Điều này cao tăng đương nhiên cũng biết.
"Nếu phu nhân đồng ý, tôi có thể đưa cô trở về thế giới ban đầụ"
Nhưng lời đề nghị này của cao tăng không có chút sức hấp dẫn nào với Thư Viện.
Dù cô không biết mình đã chết như thế nào, nhưng rấtcó thể thi thể của cô ở thế giới đó đã bị hỏa táng rồi.
Ai có thể đảm bảo vị hòa thượng này đưa cô quay về, cô có thể trở lại cơ thể cũ của mình hay không?
Nếu chỉ là tìm một người để linh hồn "xuyên về", như vậy dù cô có xuyên trở về ai có thể đảm bảo cuộc sống áo cơm không lo cho cô.
"Không." Thư Viện không phải là người ngây thơ không biết gì.
"Cô không tưởng niệm thế giới cũ sao?" Cao tăng nhìn Thư Viện nói.
Nhớ.
Cô đương nhiên rấtnhớ.