⬅ Trước Tiếp ➡
Có lẽ lúc đầu thị trưởng Lâm không muốn tham gia, nhưng vì không thể giữ vững lập trường của mình nên cũng chỉ có thể bị động gia nhập.
Mà khi tham gia càng sâu, thị trưởng Lâm bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Thành phố núi chỉ là nơi để anh ta tích lũy thành tích chính trị, anh ta vốn không có ý định ở lại đây lâu dài.
anh ta bị lôi xuống nước, dù có rời khỏi thành phố núi cũng không thể thoát thân được.
Sự xuấthiện của Phương Ức đã mang đến cho anh ta một cơ hội.
Một cơ hội để anh ta mượn cớ mà rút lui.
Vì vậy anh ta mới có thể ra sức giúp đỡ Phương Ức, không phải vì sắc đẹp làm mờ lý trí, cũng chẳng phải vì chính nghĩa.
Anh ta chỉ vì chính anh ta.
"Một khi đã như vậy thì tại sao Phương Ức lại nổ súng bắn anh ta?" Thư Viện khó hiểu hỏi.
"Thị trưởng Lâm muốn thoát thân, nhưng những người đó lại không dễ dàng buông tha cho anh ta." Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói tiếp "Thị trưởng Lâm có cách của anh ta, người khác cũng có cách của riêng họ. Ai cũng không muốn trở thành vật hy sinh, cũng không ai muốn bị đẩy ra làm kẻ gánh tội thay. Nhưng nước ở thành phố núi đã bị bẩn rồi, muốn không bị nước bẩn dính thân là điều không thể. Vậy thì phải tìm được một con đường sống."
Thư Viện càng nghe càng thấy mơ hồ.
Nhưng cô lại nhớ đến chuyện hôm qua, thị trưởng Lâm đã đến tìm Cố Chấn Viễn.
"Hôm qua thị trưởng Lâm đến tìm anh làm gì?"
Cố Chấn Viễn cũng không định giấu cô "Anh ta đến nhờ anh giúp."
"Anh có thể giúp anh ta việc gì? Cố Chấn Viễn người này sẽ không làm trái pháp luật.
"Anh ta muốn anh giúp anh ta thoát thân." Vì anh ta đã không còn đường để đi.
Thư Viện vẫn không hiểu gì.
Quả nhiên mấy chuyện chính trị không phải thứ mà người có chỉ số thông minh như cô có thể hiểu nổi.
"Anh giúp anh ta thoát thân bằng cách để Phương Ức nổ súng bắn anh ta?"
Thôi được rồi, dù cô có nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra.
Đã không hiểu thì Thư Viện cũng không buồn hỏi tiếp.
"Chúng ta còn bao lâu nữa mới rời khỏi thành phố núi?" Số tiền cô mang the0 đã tiêu hết hai phần ba.
Cô đã mua được đá phỉ thúy thô, không chỉ đủ cho cô dùng, mà còn đủ cho con gái và cháu gái dùng cả đời.
Vài chục năm tới cô cũng không cần phải lo không có phỉ thúy để đe0.
Quả nhiên, vẫn là phải đến tận nơi sản xuấtmua thì mới rẻ hơn.
Thư Viện nghĩ chắc đợi vài năm nữa, cô sẽ bảo Cố Chấn Viễn dẫn mình đến chỗ khai thác hồng ngọc hoặc lam ngọc để mua tiếp.
Giờ tuy giá mấy loại đá quý này không rẻ, nhưng so với giá vài chục năm nữa, thì bây giờ vẫn là rẻ hơn rấtnhiềụ
Cô đương nhiên phải tranh thủ cơ hội mua nhiều một chưt, sau này dù là mình đe0 hay cho con gái cũng đều tốt.
Nếu Thư Viện còn muốn hỏi thêm thì Cố Chấn Viễn tất nhiên sẵn sàng giải thích cho cô.
Nhưng giờ rõ ràng là Thư Viện không còn hứng thú với chủ đề này nữa, vậy thì Cố Chấn Viễn cũng không tiếp tục nói nữa.
"Chỉ vài ngày nữa mọi chuyện sẽ kết thúc, đến lúc đó chúng ta có thể quay về thủ đô."
Cố Chấn Viễn đã nói vậy rồi, Thư Viện tất nhiên sẽ không hỏi tại sao phải đợi thêm vài ngày.
Vì cô biết cho dù cô có hỏi, có lẽ cô vẫn nghe không hiểụ

⬅ Trước Tiếp ➡