Cô biết nếu bây giờ quay về để báo tin, thì ít nhất người thân của cô sẽ có chút chuẩn bị, có lẽ họ còn có cơ hội sống sót.
Nhưng cô có chồng, có con trai.
Nếu để quý nhân đang ở tɾong thôn biết chuyện, thì gia đình cô phải làm sao bây giờ?
Ông cụ ngoại là trưởng thôn, ông ngoại cô là trưởng thôn đời kế tiếp.
Cô không thể hủy hoại tiền đồ của họ được.
Ngay lúc này, tɾong lòng Tống Hiểu Vũ vô cùng mâu thuẫn.
Cô không biết mình nên làm thế nào mới là chính xác.
Đúng lúc này, anh họ và chồng cô trở về.
Tống Hiểu Vũ nhìn chồng mình đầy mong đợi, hy vọng từ anh có thể nghe được tin gì đó tốt đẹp.
Nhưng Cát Quang Minh chỉ do dự nhìn cô rồi nói “Ông nội nói, chuyện này không phải thứ mà chúng ta có thể nhúng tay vào. Cụ ông và mấy người g͙ià tɾong thôn đều đã đến gặp quý nhân rồi. Ông nội thì không đi, nhưng...”
“Nhưng sao?” Tống Hiểu Vũ nhìn chồng hỏi.
Cát Quang Minh nhìn cô rồi nói “Hiểu Vũ, em đừng lo, ngày mai... Ngày mai anh sẽ đi cùng em về thôn Ngô Đồng nhìn một cái."
“Chờ đến ngày mai, thôn Ngô Đồng liệu còn ai sống sót không?” Thậm chí, người thôn Ngô Đồng có sống qua nổi đêm nay không?
“Hiểu Vũ, những người đó là quân nhân, không phải thổ phỉ. Họ sẽ không giết người vô tội bừa bãi.” Cát Quang Minh vẫn có lòng tin vào quân đội.
Vấn đề là, bây giờ tɾong thôn Ngô Đồng, còn có bao nhiêu người thật sự vô tội?
Những ai có năng lực, có thể rời đi, không muốn cùng làm điều ác với trưởng thôn, đều đã rời đi rồi.
Chỉ còn lại những người như mẹ cô, không thể đi, hoặc người không đi được.
Tống Hiểu Vũ nắm chặt tay anh họ, cầu khẩn “Anh họ, em xin anh, nghĩ cách cứu mẹ em với người thân bên nhà mẹ đẻ em đi. Dù họ có tội đáng chết thật, nhưng em không thể nhìn họ chết như vậy được.”
Cha cô ta tuy đã thay đổi.
Nhưng tình yêu thương ông dành cho cô ta chưa bao giờ thay đổi.
Nếu không, ông đã không đồng ý mẹ cô, đi thuyết phụcông nội cô ta, cho cô ta được gả đến thôn Phượng Tê.
Bao năm nay cô ta không về nhà mẹ, ông cũng chưa từng đến thăm cô ta, nhưng ông vẫn cho mẹ cô được đến thăm cô ta.
“Anh có thể có các gì được?” Cát Quang Minh lộ rõ vẻ bất lực.
Anh ta cũng chỉ là một người bình thường.
Tống Hiểu Vũ hít sâu một hơi rồi nói “Em sẽ về thôn Ngô Đồng.”
Cát Quang Minh muốn nói “Em điên rồi.” Anh ta biết mình nên ngăn vợ lại.
Nhưng những người ở thôn Ngô Đồng, không chỉ là người thân của vợ, mà cũng là người thân của anh ta...
Nghĩ đến đó, những lời muốn ngăn cản, Cát Quang Minh h0àn toàn không thể thốt ra.
Tống Hiểu Vũ trước giờ chưa từng đi đường vào ban đêm.
Trong màn đêm đen như mực, ngoài chiếc đèn pin tɾong tay cô ta ra, không có lấy một tia sáng nào.
Hôm nay là mùng hai, trời đêm không có trăng, chỉ có vài vì sao bị mây che khuất.
Nhưng Tống Hiểu Vũ không cảm thấy sợ hãi chút nào.
Trong đầu cô ta chỉ có một suy nghĩ “Nhanh hơn, phải đi nhanh hơn nữa.”
Cha mẹ cô ta đang chờ cô ta đến cứụ
Nếu là ngày thường, đoạn đường mất tiếng rưỡi ấy với cô ta sẽ không cảm thấy xa.
Nhưng tối nay, đoạn đường một tiếng rưỡi ấy đối với cô sao lại giống như đi mãi không đến nơi.