Nhưng điều hắn không ngờ được là, dù hắn đã hạ mình ăn nói khép nép tìm Cố Chấn Viễn hỗ trợ, Cố Chấn Viễn vậy mà không chịu gặp mặt hắn.
Chuyện này khiến Cố Minh Phong vô cùng tức giận, vì nếu Chấn Viễn đã có thể điều tra ra sự thật, thì chắc chắn Cố Chấn Viễn cũng biết mẹ kế của mình là người bị hại.
Cho dù Cố Chấn Viễn có ghét nhà họ Cố thế nào đi nữa, tɾong người nó vẫn đang chảy dòng máu họ Cố.
Sao nó có thể thấy chết mà không cứu, trơ mắt nhìn nhà họ Cố xảy ra chuyện.
Nhưng dù Cố Minh Phong có giận cỡ nào, địa vị và quyền lực của hắn cũng không bằng Cố Chấn Viễn. Mà chỉ cần Cố Chấn Viễn không chịu gặp, hắn cũng chẳng làm gì được.
Cho dù có bê cái danh mình là cha Cố Chấn Viễn nhưng chuyện nhà họ Cố ai mà chẳng biết.
Ai mà không biết hắn đã sớm không cần đứa con trai Cố Chấn Viễn này. Còn Cố Chấn Viễn cũng không nhận hắn là cha nữa.
Mang tâm trạng bực bội quay về nhà họ Cố, Cố Minh Phong không tránh khỏi nổi nóng, thế là lại xảy ra cãi vã nhỏ với vợ.
Mà chuyện này cuối cùng cũng đến tai Cố Chưởng Châụ
Lúc đó cô ta mới biết, nhà mình đang gặp chuyện nghiêm trọng như thế.
Cô ta không có khả năng gặp được Cố Chấn Viễn, nhưng nếu muốn chặn đường Thư Viện, thì cô ta vẫn có vài phần nắm chắc.
Còn việc Cố Chấn Viễn có chịu giúp hay không, Cố Chưởng Châu chưa từng nghĩ tới.
Trong mắt cô ta, dù nhà họ Cố và Cố Chấn Viễn có mâu thuẫn cỡ nào, dù cha cô ta không nhận Cố Chấn Viễn là con, đuổi anh ta ra khỏi nhà họ Cố, thì...Trong người anh vẫn chảy dòng máu nhà họ Cố. Khi nhà họ Cố gặp chuyện, anh ta phải giúp đỡ là điều hiển nhiên.
Cố Chưởng Châu chặn được Thư Viện ở một tiệm g͙iày.
Hôm đó Thư Viện đến tiệm thử vài đôi g͙iày đã đặt trước, không ngờ lại gặp phải Cố Chưởng Châụ
Vừa nhìn thấy Thư Viện, câu đầu tiên Cố Chưởng Châu nói là.
“Mẹ tôi là vì Cố Chấn Viễn mà gặp nạn, anh ta phải có trách nhiệm giúp mẹ tôi.”
Từ lúc với anh ta.
Mỗi lần thấy mặt Cố Chấn Viễn, cô ta chưa từng có thái độ tử tế, còn thái độ của Cố Chấn Viễn thì coi như không thấy cô ta.
Nếu không phải vì mẹ cô ta luôn căn dặn ngàn vạn lần không thể đắc tội với Cố Chấn Viễn, thì cô ta đã làm anh “đẹp" từ lâụ
Hiện tại cô ta lại biết mẹ mình bị người khác gài bẫy vì quan hệ với Cố Chấn Viễn, ác cảm của cô ta với anh đã thành trăm phần trăm .
Thư Viện nhìn Cố Chưởng Châu một cái, rồi đặt mẫu g͙iày trên tay xuống.
Từ khi cô nói với Cố Chấn Viễn chuyện thôn Phương Gia có liên quan đến nhà họ Cố mà cô nghe được từ Phó Minh Lan, sáu đó cô đã không hỏi đến nữa.
Cô không ngờ Cố Chưởng Châu lại tìm đến mình.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng hợp lý, người nhà họ Cố chắc đã tìm Cố Chấn Viễn nhưng anh không chịu gặp bọn họ, nên Cố Chưởng Châu mới chuyển sang tìm cô.
Dù gì so với Cố Chấn Viễn, thì việc tìm ra hành tung của cô dễ hơn nhiềụ
“Tôi không hiểu cô đang nói gì.” Thư Viện thản nhiên đáp, chuyện nhà họ Cố cô lười quản.
Trong mắt cô, Cố Minh Phong là một kẻ tồi tệ.