⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy giọng điệu Thư Viện lúc nói những lời này không có biểu hiện gì đặc biệt.
Nhưng Cốc lão là dạng người gì, chỉ cần mấy câu nói, ông đã đoán ra được rấtnhiều chuyện.
Ông nhìn cô bé Sở Sở đang chăm chú ăn trái cây, rồi quay sang nhìn Thư Viện, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói
“Khi con quay về, bảo Chấn Viễn đến gặp ta.”
Thành phố núi là một nơi có nhiệt độ cao và khí hậu nóng bức.
Vì vậy, Thư Viện đến cửa hàng của dì Vương và yêu cầu bà làm một vài chiếc váy vải lanh để cô mang the0 đi thành phố núi.
Nhưng Thư Viện không ngờ, vừa đến gần cửa hàng của dì Vương, cô đã nghe thấy một trận ồn ào.
Lắng nghe kỹ, âm thanh này có vẻ rấtquen thuộc. Thư Viện bước vào tɾong cửa hàng, quả nhiên, cô thấy Vương Quốc Đống.
Cô biết Vương Quốc Đống đã trở lại thủ đô, nhưng không ngờ Vương phu nhân lại nhanh chóng thả con trai ra ngoài chạy loạn như vậy.
Điều khiến cô bất ngờ hơn là người đi cùng Vương Quốc Đống không phải là Phương Ức.
Lần cuối cô nghe tin về Phương Ức là khi cô ta bị Lâm Mỹ Hoa bắt cóc làm con tin, cả hai rời khỏi trấn trên cùng nhaụ
Không ngờ chỉ sau vài ngày, cô lại gặp được Phương Ức ở thủ đô.
Đúng là ánh sáng đặc biệt của nữ chính, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, nữ chính vẫn luôn ma͙nh mẽ sống sót như những con gián.
Ngay khi nhìn thấy Thư Viện, dì Vương lập tức tiến lên đón "Phu nhân."
Thư Viện không chú ý nhiều đến Vương Quốc Đống và Phương Ức, cô giữ thái độ tùy duyên với Phương Ức. Dù trước đây cô gây một chút phiền phức cho cô ta, nhưng nếu cô ta có thể đến thủ đô, thì đó cũng là số phận của cô ta.
Chỉ là không biết Phương Ức khi nào sẽ gặp được nam chính.
Còn có nữ chính đã xuấthiện, thì nam chính kia đi đâu rồi?
Nhưng vấn đề này chỉ là suy nghĩ thoáng qua của Thư Viện. Cô chỉ muốn ngồi xem kịch, chứ không định trở thành một thành viên tɾong vở kịch.
Thư Viện nói với dì Vương về nhu cầu của mình "Tôi cần vài chiếc váy lanh, hình thức càng đơn giản càng tốt, màu sắc dùng đỏ, vàng và tím. Nếu kịp, thì thêm một chút màu lam nhạt và cam đỏ."
Dì Vương nhanh chóng ghi lại "Khi nào phu nhân cần?"
"Muộn nhất là ba ngày nữa." Thư Viện nhìn dì Vương, hỏi "Có kịp không?"
"Với ba ngày, tôi có thể làm xong ba chiếc váy, còn lại thì không kịp." Dì Vương thành thật trả lời.
Vì Thư Viện có ơn với bà và là khách quen của cửa hàng, những bộ quần áo Thư Viện cần đều do bà và con gái bà tự tay làm.
Thư Viện gật đầu "Vậy khi nào xong, nhớ gửi quần áo tới Lan Viên."
"Tôi sẽ cố gắng h0àn thành sớm."
Nhận được lời đảm bảo từ dì Vương, Thư Viện xoay người chuẩn bị rời đi.
Nhưng cô không biết, cuộc trò chuyện của cô với dì Vương đã khiến Vương Quốc Đống tức giận.
"Đợi đã."
Lúc này, Vương Quốc Đống đã quên hết những lời dặn dò của cha và ông nội mình.
"Có chuyện gì không?"
Thư Viện tò mò nhìn Vương Quốc Đống và Phương Ức, không biết Vương phu nhân có biết chuyện Phương Ức đến thủ đô và đang ở cùng Vương Quốc Đống hay không.

⬅ Trước Tiếp ➡