Nhìn vẻ mặt em gái như vậy, hắn cũng biết mối quan hệ vợ chồng của bọn họ đúng là có vấn đề thật. Cũng chẳng trách vì sao em gái hắn lại trở nên cực đoan như thế.
“Hai người đã có với nhau hai đứa con rồi, anh tin tɾong lòng em rể vẫn còn có em và tụi nhỏ. Em đừng hành động bốc đồng, hãy nói chuyện với em rể cho tử tế.”
Lâm Đại Đồng từng làm việc bên cạnh em rể, hắn biết rõ ngoài em gái hắn, em rể không hề có người phụ nữ nào khác.
Lâm Mỹ Hoa bật cười “Anh, bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ anh còn chưa nhìn ra sao? Trong lòng Trần Gia Húc chưa bao giờ có em. Bao nhiêu năm trôi qua, tɾong tim anh ấy vẫn chỉ có Lâm Mỹ Y. Thậm chí, em dám nói, tɾong mắt anh ấy, đến cả Lâm Mỹ Đóa còn có vị trí cao hơn em – người vợ chính thức này.”
Khi nghe em gái nhắc đến em họ, Lâm Đại Đồng căn bản không còn lời nào để nói.
Năm xưa, người được đính hôn với Trần Gia Húc vốn là em họ Lâm Mỹ Y. Nhưng vì bà nội thiên vị nhà bọn họ, cộng thêm em gái ông cũng đem lòng yêu Trần Gia Húc, nên bà nội đã làm loạn ép bác cả phải nhường hôn sự cho em gái ông.
Lo sợ nhà họ Trần không đồng ý, lại sợ em họ Lâm Mỹ Y làm lớn chuyện, nói chuyện này cho nhà họ Trần, cho nên trước đó bọn họ không thương lượng với nhà họ Trần mà lén nhốt em họ Mỹ Y lại.
Đến ngày cưới, bọn họ trùm khăn đỏ lên đầu em gái, nhà họ Trần không thấy mặt cô dâu, cứ thế rước về nhà. Đến tối phát hiện ra sai cô dâu thì mọi chuyện đã muộn rồi.
Sau này, nhà họ Trần đành chấp nhận cuộc hôn nhân đó. Nhưng bác cả và gia đình ông ấy dọn đi nơi khác ngay sau sự việc đó. Trừ lần về chịu tang bà nội, từ đó đến nay hai nhà bọn họ h0àn toàn cắt đứt liên lạc.
Cũng vì chuyện đó mà bác hai, các cô và những người họ hàng khác đều xa lánh gia đình bọn họ, cho dù em rể sau này làm đến chức trưởng trấn nhưng bọn họ và những thân thiết khác vẫn không có cách nào qua lại với nhaụ
Lâm Đại Đồng là đàn ông, hắn cũng hiểu nỗi lòng của em rể. Không người đàn ông nào lại muốn mình bị tính kế, bị lừa gạt như thế. Nhưng cho dù vậy, em rể hắn vẫn giữ mình tɾong sach, chỉ riêng điều đó thôi cũng đã hơn rấtnhiều người đàn ông khác.
Nhìn thấy em gái ngoài miệng thì nói không quan tâm, nhưng ánh mắt lại buồn bã, Lâm Đại Đồng cũng cảm thấy đau lòng.
Muốn khuyên em gái dừng lại, nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra.
Thôi bỏ đi. Hắn nghĩ, có lẽ lần này đúng như em gái nói, cũng không phải chuyện gì quá lớn.
Không cần phải quá lo lắng, tự dọa chính mình làm gì.
Mấy năm nay, bà ăn chay niệm Phật không phải để lương tâm mình thanh thản, cũng không phải để giảm bớt tội nghiệt của chồng.
Bà chỉ hy vọng nếu ông trời có báo ứng, thì hãy giáng xuống người bà và chồng bà, buông tha cho con trai con gái của bà.
Bọn trẻ là vô tội, chúng h0àn toàn không biết gì về những việc cha mình đã làm.
Nhưng dù vậy, bà cũng hiểu rõ, cho dù bà có thành tâm lễ Phật đến đâu, một khi chuyện của chồng bà bị phơi bày, con cái bà cũng không thể tránh khỏi bị mọi người chỉ trích.