⬅ Trước Tiếp ➡
Thư Viện liếc mắt nhìn qua, toàn là những quả táo to mà thời này rấthiếm thấy.
Vừa nhìn là biết hàng nhập khẩụ
Cô thật sự tò mò không biết vợ trấn trưởng đã mua mấy quả này ở đâụ
“Mở gói ra, lấy táo ra ngoài.” Thư Viện dặn dò.
Chị Giang tưởng Thư Viện muốn ăn hoa quả, liền lấy từng quả táo ra, tɾong giỏ chỉ có tổng cộng bảy quả táo mà thôi.
Chị Giang còn đang thắc mắc sao lại ít táo như vậy, thì chợt nhìn thấy bên dưới lớp trái cây còn có một lớp giấy gói dày.
Chị Giang khựng lại một chút, mở lớp giấy ra thì thấy bên tɾong là một xấp tiền giấy mệnh giá mười đồng.
"Đây là..."
Sắc mặt chị Giang lập tức thay đổi.
Chị vốn thật sự cho rằng phu nhân trấn trưởng chỉ đơn thuần gửi giỏ trái cây đến để an ủi tinh thần cho Thư Viện, ai ngờ tɾong giỏ lại giấu cả tiền.
Thấy nét mặt của chị Giang, Thư Viện bật cười “Xem ra chuyện ở thôn Phương Gia, vị trấn trưởng kia cũng có phần dính líụ Thế nên ông ta mới gửi tiền đến cho tôi, coi như ‘an ủi’, hy vọng tôi đừng nhúng tay vào chuyện này.”
Dù trước đó đã đoán được vụ việc này không đơn giản, nhưng chị Giang không ngờ ngay cả trấn trưởng trấn trên cũng có liên quan. Nếu lần the0 dấu vết mà truy lên trên, thì không biết sẽ còn dính líu tới tầng cấp nào nữa.
Chị Giang nhìn đống tiền tɾong túi giấy, cảm thấy nó chẳng khác gì một thứ thuốc độc đang nóng rực tɾong tay mình.
“Phu nhân, số tiền này... chúng ta không thể nhận.”
“Không nhận thì chị nghĩ chúng ta còn có thể rời khỏi trấn trên này sao?” Dù hiện giờ bọn họ đang ở tɾong nhà khách quân đội thì sao chứ? Nếu người ta muốn bịt miệng, một đám cháy cũng đủ để bọn họ chết mà không rõ nguyên nhân.
“Nhưng mà...”
Chị Giang bây giờ mới thấy hối hận vì đã tùy tiện ra tay giúp đỡ mà tự chuốc họa vào thân.
Thư Viện nhìn chị Giang, nhẹ giọng nói “Đừng lo. Chúng ta sẽ ở lại trấn trên này hai ngày nữa.”
“Còn ở lại hai ngày nữa à?” Chị Giang lúc này chỉ mong mọc thêm cánh để bay về thủ đô càng sớm càng tốt.
Dù thủ đô đầy rẫy tranh đâύ chính trị, nhưng so với bên ngoài, ít ra cũng còn an toàn hơn.
“Cất lại tiền vào chỗ cũ, trái cây cũng để nguyên.” Thư Viện dặn dò “Sau đó, chúng ta... Chờ.”
“Chờ ai?” Chị Giang vừa dọn trái cây và tiền, vừa hỏi.
“Chờ chồng tôi – Cố Chấn Viễn.” Thư Viện mỉm cười “Chuyện này chúng ta không thể quản là vì chúng ta không có năng lực, cũng không đến lượt chúng ta quản. Nhưng Cố Chấn Viễn thì có quyền quản chuyện này. Nếu anh ấy ra mặt, thì chẳng ai có thể nói gì được nữa.”
Ban đầu, cô thật sự không muốn dính vào chuyện của thôn Phương Gia. Việc dừng chân tại trấn trên cũng chỉ là để nghỉ ngơi đôi chút.
Ai ngờ trấn trưởng lại quá đa nghi, tưởng rằng cô định xen vào chuyện này, nên vội vàng mang tiền đến hối lộ.
Kết quả là... Khiến cô không còn đường chọn lựa.
Lâm Đại Đồng đang rấtlo lắng.
Tuy rằng em gái hắn đã nói không sao đâu, bảo hắn đừng căng thẳng, đỡ phải tự loạn trận tuyến, nhưng hắn sao có thể không lo được?
Hắn đã ở bên người em rể trưởng trấn này suốt mười năm, hắn dám nói mình còn hiểu rõ em rể trưởng trấn hơn cả em gái mình.

⬅ Trước Tiếp ➡