Còn cô gái tên Phương Ức kia, luôn miệng thì nói muốn giúp cha mẹ, anh trai chị dâu tìm cháu gái, nhưng ánh mắt cứ láo liên, vừa nhìn đã biết là người không an phận.
Chị Giang sau khi the0 chồng rời khỏi làng đã gặp không biết bao nhiêu hạng người. Vì công việc của chồng chị, chị cũng không ngừng học hỏi, trau dồi để có thể trở thành trợ lý sinh hoạt cho Thư Viện.
Phương Ức đang tính toán gì, chị Giang mắt không mù sao lại không nhìn ra?
Chỉ sợ chuyện tìm cháu gái chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là muốn nhân cơ hội này bám the0 họ đến thủ đô để tìm chỗ đứng.
Nếu để cô ta biết được thân phận thật sự của Thư Viện, e là sẽ như con đỉa hút máu, dính chặt lấy không buông.
Nhưng việc Phương Ức có ngây thơ hay không cũng không quan trọng, chị Giang không tin tɾong thôn này không có lấy một người có đầu óc.
Chị Giang nhìn sang trưởng thôn, mà trưởng thôn cũng không phải người ngu ngốc, làm sao lại không nhìn ra mấy trò khôn lỏi vặt vãnh của Phương Ức chứ?
Bình thường thì trưởng thôn sẽ không nói gì. Nếu Phương Ức có bản lĩnh thuyết phụcđược Thư Viện cho đi cùng đến thủ đô, như vậy ông cũng không ngăn cản Phương Ức.
Nhưng chỉ cần nghe sơ qua vài lời từ cuộc nói chuyện với chị Giang, trưởng thôn đã suy nghĩ rấtnhiềụ
Ông suy nghĩ cẩn thận một sự kiện.
Tại sao bọn buôn người lại dám thông đồng với thầy giáo nhắm vào bọn trẻ tɾong thôn? Chẳng phải vì bọn họ không có “chống lưng” hay sao? Dù có phát hiện điều gì không đúng, dù có làm ầm chuyện này lên, thì cũng chẳng có ai đủ sức giúp họ lấy lại công bằng.
Lần này thôn bọn họ cứu được Thư Viện.Tuy rằng Thư Viện không thể trực tiếp đưa các cô gái bị lừa vào thành phố trở về, nhưng ít nhất về sau sẽ không ai dám đụng đến con gái thôn bọn họ nữa.
Còn những bé gái kia, cho dù không cách nào trở về, thì ông cũng hy vọng bọn trẻ vẫn có thể sống sót. Nếu để Phương Ức đến thủ đô làm rùm beng lên, những bé gái kia liệu còn cơ hội sống không?
Trưởng thôn nghĩ không sai. Trong nguyên tác, nữ chính Phương Ức đúng là đã lợi dụng͟͟ chuyện này để đến thủ đô. Dù cuối cùng bọn buôn người bị bắt, nhưng những bé gái tɾong thôn bị lừa đi cũng đều chết.
Chính cái chết của những bé gái đó lại trở thành bàn đạp để nữ chính mở đường tɾong giới thượng lưu ở thủ đô.
“Nhà lão Tam, đưa con gái anh về đi.” Trưởng thôn nhìn cha của Phương Ức nói “Chuyện này không phải chuyện một đứa con nít con nôi có thể nhúng tay vào.”
Cha của Phương Ức còn chưa kịp lên tiếng, thì Phương Ức đã phản đối trước
“Không, con không về Bác cả họ, con phải đến thủ đô, con muốn cứu A Như và các chị ấy ”
Trưởng thôn chẳng buồn đôi co với Phương Ức, ông nhìn sang cha mẹ Phương Ức.
Phương Ức không sợ trưởng thôn, nhưng cha mẹ Phương Ức thì sợ.
Hơn nữa, ai cũng có tư tâm. A Như là cháu gái của họ, tất nhiên họ hy vọng Phương Như không có việc gì.
Nhưng giờ A Như đã mất tích, tɾong nhà chỉ còn mỗi cô con gái là Phương Ức. Nếu để cô ta đi the0 lên thủ đô, lỡ như có chuyện gì, hoặc cô ta không chịu quay về nữa, thì bọn họ biết làm sao bây giờ.
Vì vậy, mẹ của Phương Ức lập tức nắm lấy tay con gái, nói “Về nhà với mẹ ”