⬅ Trước Tiếp ➡
Khi hắn còn đang do dự có nên vào thôn tìm trưởng thôn hay không, thì từ xa, tiếng xe lại vang lên.
Ngô Lương đứng trên cao nhìn xuống, thấy ba chiếc xe hơi đang tiến đến gần.
Thôn Phương Gia vốn nghèo đến mức không có nổi một chuyến xe buýt, người dân còn không có nổi một chiếc xe đạp, làm gì có thân thích nào g͙iàu có đến thế?
Lúc đầu, khi đồng ý hợp tác với Lý Đức và nhóm của hắn ta, hắn biết bọn họ đã nắm rấtrõ tình hình của mấy ngôi làng quanh đây.
Người dân ở đây cũng không có gì nổi bật, phần lớn thì làm nông, làm việc vặt ở trấn trên, hoặc là đi làm kiểm lâm.
Thêm vào đó là sự tôn trọng mà người dân dành cho nghề giáo, họ h0àn toàn không nghi ngờ gì lời nói của giáo viên.
Cộng thêm việc những cô gái lên thành phố làm việc đều gửi tiền lương về hàng tháng, khiến dân làng càng không nghi ngờ lời bọn họ nói.
Nhưng bây giờ...
Nhìn những chiếc xe hơi ngày càng tiến gần đến thôn Phương Gia.
Ngô Lương quyết định quay đầu rời đi, hắn phải quay về báo cho Lý Đức và bọn họ biết hắn đã nhìn thấy gì mới được.
Dù Lý Đức luôn miệng nói với Ngô Lương rằng đừng lo lắng,
Nhưng thật ra bản thân hắn cũng đang sợ chết khiếp.
Hắn rấtrõ ràng, hắn và Ngô Lương chỉ là lính hầu mà thôi, nếu có chuyện gì xảy ra, hai người bọn họ chắc chắn sẽ là những kẻ đầu tiên bị đem ra tế thần.
Chẳng qua là suốt hai năm nay mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi, nên mới khiến hắn ngày càng to gan hơn.
Vừa nghe Ngô Lương nhắc đến chuyện của Thư Viện, lại thêm tin tức có quân đội đến đón cô ta, Lý Đức lập tức lo lắng không yên.
Khi Ngô Lương đến thôn Phương Gia, Lý Đức liền đạp xe đến trấn trên, đáng lẽ đoạn đường này phải mất một tiếng bốn mươi phút, vậy mà hắn ráng sức đạp chưa đầy một tiếng đã đến nơi.
Chưa kịp thở dốc, Lý Đức đã vội đi dò hỏi tin tức từ người trước mặt.
Sau đó hắn biết được là con gái út của trưởng thôn thôn Phương Gia đã dẫn hai đứa cháu lên trấn trên để gọi đïện thoại, hơn nữa con bé đã gọi hai cuộc đïện thoại, một cuộc sau khoảng hai tiếng thì quân đội đến, sau đó đón con bé về thôn Phương Gia.
Lý Đức tự an ủi mình không cần quá lo lắng. Dù dân thôn Phương Gia có cứu một cô gái từ thủ đô đi chăng nữa, cũng không có nghĩa cô ta biết được những gì bọn họ đã làm.
Huống hồ, hắn cũng từng gặp người từ thủ đô rồi, hồi còn đi học, tɾong lớp hắn cũng có một bạn nữ từ thủ đô chuyển về. Cô ta lúc nào cũng tỏ ra kiêu căng, coi thường những ai không đến từ thủ đô, càng không cần nói đến đám học sinh nông thôn.
Trong mắt cô ta, những người nhà quê chân đất căn bản không có tư cách để nói chuyện với cô ta.
Vậy nên hắn tin cô gái được dân thôn Phương Gia cứu kia cũng giống vậy dùng lỗ mũi xem người, nhìn người bằng nửa con mắt, chẳng thèm nói chuyện với dân thôn Phương Gia.
Lý Đức tự trấn an mình như vậy,
Sau đó thong thả đạp xe về ký túc xá trường.
Thế nhưng khi Lý Đức quay lại ký túc xá, hắn phát hiện cả Ngô Lương và người cùng nhóm đều không có ở đó.

⬅ Trước Tiếp ➡