⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu bé đó là con trai lớn của chị Phương, tên là Phương Sâm. Em trai của cậu tên Phương Lâm.
Chỉ cần nghe tên là có thể đoán được công việc của cha bọn trẻ.
Cha chúng làm kiểm lâm trên ngọn núi cách đây bốn mươi cây số. Mỗi tháng anh ta chỉ về nhà một lần, mỗi lần được bốn ngày.
Phương Sâm chạy như bay đến nhà trưởng thôn.
Lúc này, nhà trưởng thôn đang rấtnáo nhiệt, mọi người cãi nhau ầm ĩ.
Nhưng Phương Sâm còn nhỏ, tɾong lòng lại có chuyện quan trọng, cậu chẳng để tâm đến những gì người lớn đang tranh luận.
Vừa bước vào sân, cậu đã hét lớn "Ông trưởng thôn ơi Ông trưởng thôn ơi Cô A Thúy có thể đi học rồi
Phương Sâm tuy nhỏ nhưng giọng rấtlớn. Một câu nói của cậu khiến cả đám người đang tranh cãi lập tức im bặt.
Phương Thúy cũng nghe thấy, liền bước ra "A Sâm, cháu nói gì cơ?”
Chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, cô ấy rấtmuốn tiếp tục đi học, nhưng h0àn cảnh gia đình lại không cho phép.
Trong làng, dù là con trai hay con gái, nhiều nhất chỉ học đến cấp hai là nghỉ. Nếu muốn học tiếp lên cấp ba, tɾong nhà căn bản không cung ứng được.
"A Sâm, con lại nói lung tung gì vậy?” Chị Phương cũng đã thấy con trai mình.
Nghe con trai nói vậy, chị Phương vội vã chạy ra.
"Mẹ, con không có nói bậy đâu " Phương Sâm nhìn mẹ, kiên quyết nói "Là chị gái lớn tɾong nhà mình nói đó ”
Phương Thúy cũng biết hôm nay có một cô gái bị bất tỉnh được đưa về làng.
"Chị ấy nói gì?" Phương Thúy vội vàng hỏi.
Cô biết cô gái đó ăn mặc không phải người bình thường, vì vậy cả làng mới xôn xao vì chuyện của cô ấy.
Chị Phương nhanh chóng kéo con trai ra phía sau "A Thúy, A Sâm còn nhỏ, cho nên…”
"A Sâm, vào đây." Trưởng thôn lên tiếng "Chị gái lớn tɾong nhà cháu đã nói gì, một năm một mười kể lại toàn bộ cho ông nghe.”
Chị Phương không biết cô nương tɾong nhà đã nói gì, nhưng chị nhớ chồng mình từng dặn Khi anh không có nhà, mẹ con bốn người chị nên ít mở miệng để tránh rắc rối.
"Trưởng thôn."
"Nhà lão Thất, cô đừng lo. Tôi chỉ muốn nghe thử xem cô gái nương kia đã nói gì với A Sâm thôi.” Trực giác của trưởng thôn mách bảo cho ông ta chuyện cô gái nói cho A Sâm rấtquan trọng.
Dù ông đã lớn tuổi, nhưng chính nhờ vào trực giác này mà bao năm qua ông đã dẫn dắt dân làng vượt qua không ít phong ba bão táp.
Phương Sâm tuy nhỏ nhưng trí nhớ rấttốt, cậu liền một năm một mười kể lại từng lời của cô gái đó một cách rành mạch cho trưởng thôn nghe.
Phương Thúy nghe xong cả người đều hưng phấn hẳn lên "Thật sao?”
Nếu lời của Phương Sâm là thật, chẳng phải cô có thể tiếp tục đi học sao?
Còn chuyện sau khi tốt nghiệp phải đến vùng sâu vùng xa dạy học bảy năm mới được chuyển công tác, cô không hề sợ.
Chỉ cần có cơ hội học tiếp, cô sẽ nắm lấy bằng mọi giá
"Đúng vậy, chị gái đó nói như thế mà " Phương Sâm khẳng định.
"Cô phải đi hỏi chị ấy " Phương Thúy nghe xong lập tức chạy ra ngoài.
"Làm sao có thể chứ?" Lúc này, một bác gái lên tiếng "Nếu chuyện này là thật, tại sao thầy Ngô chưa từng nhắc đến?
So với một cô gái xa lạ không quen biết kia, bà ta vẫn tin vào thầy giáo Ngô đã dạy học ở đây bốn năm hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡