⬅ Trước Tiếp ➡
Vậy chỉ còn nhà họ Lâm hoặc nhà họ Thượng.
Lão phu nhân nhà họ Lâm bị cô chọc tức đến phát bệnh, còn Lâm Uyển Ngôn thì chết không rõ ràng.
Ai có đầu óc đều đoán được cái chết của Lâm Uyển Ngôn có liên quan đến người nhà họ Thượng.
Dù chồng bà ta là gia chủ nhà họ Thượng, nhưng bên trên hắn ta vẫn còn một Thượng lão gia nắm quyền sinh sát cả gia tộc.
Dù ông ta đã g͙ià, nhưng tham vọng quyền lực vẫn còn rấtlớn. Tuổi đã một đống mà vẫn không chịu buông tay, không chịu trao quyền cho con cháụ
Thượng Ngọc Thanh chỉ có danh là gia chủ, chứ thực chất chẳng có thực quyền gì cả.
Mặc dù em trai của hắn ta cũng không chịu hết hy vọng, bên ngoài nhà họ Thượng có vẻ yên bình, nhưng ai biết được khi nào ngọn núi lửa đó sẽ bùng nổ?
Nghe nói, điều mà Thượng lão gia coi trọng nhất chính là thể diện của gia tộc.
Vì vậy, người giết Lâm Uyển Ngôn, không phải chồng bà ta thì chính là con trai bà ta.
Còn có tin đồn vợ của Thượng Thịnh Trung cũng đã chết.
Tuy rằng vợ hắn đã bệnh nhiều năm, nhưng tình trạng sức khỏe vốn không chuyển biến xấụ Vậy mà lần này lại đột ngột chết đi, thật sự rấtđáng nghi.
Nhưng đó là chuyện của nhà họ Thượng, cô lười đi xen vào việc người khác.
Vậy kẻ ra tay với cô có thể là nhà họ Thượng không?
Tuy rằng có khả năng, nhưng cô cũng không chắc chắn.
Cứ thế vừa đi vừa suy nghĩ, Thư Viện dần rời xa bờ sông, rồi từ xa cô nghe thấy tiếng chó sủa.
Nơi có tiếng chó sủa, hẳn là có nhà dân.
Mà có nhà dân, chắc chắn sẽ có nước uống và thức ăn.
Dù đôi chân đã tê dại, nhưng Thư Viện vẫn kéo lê chúng, từng bước từng bước tiến về phía trước.
Không biết đã đi bao lâu, có thể chỉ vài phút, cũng có thể là vài giờ, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng người và nhìn thấy nhà cửa.
Khi nhìn thấy một người phụ nữ đang làm việc ngoài ruộng, cô cuối cùng không chịu nổi nữa mà ngất đi.
Khi Thư Viện mở mắt lần nữa, điều đầu tiên cô nhìn thấy là mái nhà lợp bằng rơm rạ.
Còn chiếc giường cô nằm thì cứng ngắc, không thoải mái chút nào.
khi cô cố gắng gượng bò dậy, cô phát hiện trên người mình đắp một chiếc chăn cũ, chắp vá chi chít.
Khoảnh khắc này, cô thực sự cảm nhận được thế nào là khoảng cách g͙iàu nghèo.
Dù đã đến thế giới này được hai năm, cô biết đây là một nơi có sự phân hóa g͙iàu nghèo rấtlớn, nhưng trước giờ chỉ là nghe nói chứ chưa từng chứng kiến tận mắt. Ngay cả thị trấn nhỏ nơi cô vừa mới xuyên đến, tuy không phồn hoa nhưng cũng không đến mức nghèo khó như ngôi làng này.
Thư Viện thầm nghĩ, liệu cả làng này đều nghèo như vậy, hay chỉ là cô được đưa vào nghỉ tạm tɾong căn nhà tồi tàn nhất.
Trong lúc Thư Viện đang suy nghĩ, bụng cô đã lên tiếng kháng nghị nhắc nhở cô cần phải ăn cơm.
Lúc này, Thư Viện mới nhận ra mình không chỉ đói mà còn khát nữa.
Cố gắng xuống giường, Thư Viện mới phát hiện quần áo trên người mình đã bị đổi.
May mắn là dù quần áo trên người cô có vài miếng vá, nhưng ít ra chúng không nhiều mụn vá như chiếc chăn, và quan trọng nhất là vẫn còn sach sẽ.
Đúng lúc này, Thư Viện nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên "Cô nương, cô tỉnh rồi à?”
Cô nương?

⬅ Trước Tiếp ➡