Bác cả Phó cầm bát canh lên, trước khi uống lại nhìn vợ hỏi "Ngày mai bà giúp Minh Lan chuẩn bị sính lễ, mặc dù con bé sẽ gả cho nhà họ Thượng làm vợ kế, nhưng tất cả những gì cần có thì phải có."
"Ông thật sự muốn gả Minh Lan cho Thượng Thịnh Trung sao?" Dù đến phút cuối cùng, Phó phu nhân vẫn muốn thuyết phụcchồng thay đổi quyết định "Thượng Thịnh Trung đã có vợ rồi, và hắn ta lại lớn hơn Minh Lan mười mấy tuổi."
"Vợ cậu ta đã qua đời hôm qua." Nếu không vì phải nhờ vợ thuyết phụccon gái, bác cả Phó chắc chắn sẽ không dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy khi nói chuyện với vợ "Vả lại, người thừa kế nhà họ Thượng sau này sẽ là con của Minh Lan, vậy Thượng Thành Trung có lớn tuổi một chút cũng chẳng sao, chỉ cần cậu ta đối xử tốt với Minh Lan là được."
Khi nghe tin vợ của Thượng Thịnh Trung đã chết, Phó phu nhân hít sâu một hơi.
Một người đàn ông có thể giết cả vợ của mình, chắc chắn không phải là người tốt để làm chồng của con gái bà ta.
"Chúng ta chỉ có mỗi một đứa con gái thôi." Phó phu nhân cầu xin "Dù Minh Lan hiện tại có chút tai tiếng, nhưng có nhà họ Phó giúp, chọn cho con bé một người chồng tốt vẫn không phải là vấn đề."
"Em hiểu cái gì?" Bác cả Phó cuối cùng không kiên nhẫn nữa "Chỉ cần tôi có thể thăng chức, Minh Lan gả cho Thượng Thịnh Trung, cậu ta không dám đối xử tệ với con bé."
Với hắn mà nói, tương lai của hắn quan trọng hơn rấtnhiều so với con gái.
Phó phu nhân không nói gì nữa, bà ta nhìn chồng cầm bát canh lên và uống hết một hơi.
Bà ta thu bát lại, nhìn chồng nói "Trừ khi tôi chết, nếu không tôi tuyệt đối không đồng ý gả con gái cho một người đàn ông như thế."
Nhìn bóng lưng vợ rời đi, bác cả Phó tức giận đến mức muốn nổ tung.
Một người vợ không nghĩ cho tương lai của hắn, không thể đồng lòng với hắn, hắn còn cần bà ta làm gì?
Nhưng hắn cũng biết bây giờ chưa phải là lúc, hiện tại hắn vẫn cần sự giúp đỡ của gia đình nhà vợ, vì vậy hắn vẫn phải kiên nhẫn thêm một thời gian.
Tuy nhiên, hắn nói với bản thân, hắn sẽ không chịu đựng lâu đâụ
Một khi bọn họ thành công, tất cả những người trước đây coi thường hắn sẽ phải cúi đầu nịnh hót hắn.
Cố Chấn Viễn nhìn Phó nhị gia và nói "Chuyện của anh trai ông đã giải quyết rồi."
"Lúc tôi đến đây, anh tôi đã được đưa vào bệnh viện rồi." Ông vốn nghĩ chị dâu sẽ mềm lòng không ra tay, may mắn là cuối cùng chị ta không làm ông thất vọng.
Chị ấy đã bảo vệ được bản thân và con gái, cũng xem như đã bảo vệ được anh trai.
Dù sau này anh trai có phải nằm liệt giường, không thể nói chuyện hay cử động, ít nhất danh tiếng của hắn vẫn còn giữ được.
"Vậy chuyện bên nhà mẹ của chị dâu ông cũng để ông tự xử lý." Việc này Phó nhị gia làm rấttốt, vậy nên Cố Chấn Viễn sẵn lòng nể mặt, giao toàn bộ cho ông ta giải quyết, để nhà họ Phó h0àn toàn thoát khỏi chuyện này.
Sắc mặt Phó nhị gia thoáng thay đổi "Tôi sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa."