⬅ Trước Tiếp ➡
Muốn dựa vào hôn nhân để kiểm soát khoáng sản quý hiếm rồi thăng quan tiến chức à?
Nhà họ Thượng đã không giữ nổi khoáng sản quý hiếm, thì nhà họ Phó có khả năng giữ được sao?
Bác cả đúng là đã quá đánh giá cao năng lực của nhà họ Phó rồi
Ngay cả khi ông nội còn sống, ông nội cũng không dám đụng vào khoáng sản quý hiếm này.
Huống hồ bây giờ ông nội đã mất, nhà họ Phó không còn đại nhân vật nào chống lưng nữa.
Dám động vào khoáng sản quý hiếm chẳng khác nào tự đưa cả nhà vào chỗ chết
Xin lỗi, nhưng cuộc sống này còn tươi đẹp lắm, anh ta vẫn còn trẻ, vẫn chưa lấy vợ sinh con, anh ta không muốn chết chỉ vì sự ngu xuẩn của bác cả
“Bác cả, bác điên rồi ” Phó Minh Quang nghiến răng nói “Bác không phải không biết chính sách của nhà nước, tất cả khoáng sản quý hiếm đều thuộc về nhà nước, không cho phép cá nhân hay gia tộc nào sở hữụ Vậy mà bây giờ bác lại muốn lấy khoáng sản quý hiếm để giao dịch với chính quyền sao? Bác định giao dịch với ai?”
“Phe diều hâu sẽ trực tiếp lấy mạng bác và thu hồi khoáng sản quý hiếm về cho nhà nước Còn phe bồ câu thì chắc chắn sẽ không muốn dính vào rắc rối này. Huống hồ trước đó hai phái còn vừa đâύ nhau một trận, chính trường đang loạn như vậy, nếu để người ta biết bác muốn gả em họ cho nhà họ Thượng để đổi lấy một nửa quyền sở hữu khoáng sản, bác nghĩ những kẻ có dã tâm sẽ để yên cho chúng ta sao? Nhà họ Thượng chết thì cứ chết, nhưng bác định kéo cả nhà họ Phó xuống nước à?”
“Nếu chỉ có nhà họ Phó, tất nhiên bác không dám làm vậy.” Bác cả nhìn chằm chằm Phó Minh Quang rồi nói “Nhà họ Thượng có tiền nhưng không có quyền, nên họ mới kết thông gia với nhà họ Hồ. Nhưng bây giờ Hồ Đông Minh đã xong đời, dù hắn ta có thể bò dậy thì cũng phải mất mười mấy hai mươi năm. Trong khoảng thời gian này, nhà họ Thượng cần một chỗ dựa, nhà họ Hồ cũng cần một đối tác mới. Vậy thì nhà họ Phó chúng ta chính là lựa chọn thích hợp nhất.”
Phó Minh Quang ngây ngẩn cả người. Bác cả thậm chí còn tìm xong đối tác hợp tác rồi sao?
Ý của bác ta là nhà họ Phó, nhà họ Hồ và nhà họ Thượng sẽ hợp tác cùng nhau, nếu có chuyện gì xảy ra thì chết chung sao?
“Cha cháu có biết chuyện này không?” Phó Minh Quang nghiến răng hỏi.
Bác cả lắc đầu “Cha cháu vẫn chưa biết chuyện này.”
Phó Minh Quang thở phào nhẹ nhõm một hơi.
May quá, ít nhất cha anh ta không bị lôi kéo vào chuyện điên rồ này, vậy thì nhà họ Phó vẫn còn cơ hội cứu vãn.
“Minh Quang, chuyện này, bác muốn cháu đi thuyết phụccha cháụ” Bác cả muốn đoạt lại quyền làm chủ nhà họ Phó từ tay em trai mình.
Hắn, mới là con trai trưởng của nhà họ Phó
Hắn, mới là người sẽ dẫn dắt nhà họ Phó bước vào tương lai huy h0àng
Phó Minh Quang nhìn chằm chằm bác cả “Bác quên lời ông nội dặn trước khi mất rồi sao?”
Khiêm tốn, khiêm tốn, và khiêm tốn
“Bác không quên.” Làm sao bác cả Phó có thể quên được? Đó là nỗi nhục mà hắn vĩnh viễn không thể quên.
Trước lúc lâm chung, cha hắn đã nắm chặt tay em trai và giao phó tất cả chuyện của nhà họ Phó cho nó. Nhưng ông ấy đã quên rồi sao? Hắn mới là con trai trưởng nhà họ Phó

⬅ Trước Tiếp ➡