⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi đã nói là không được. Nếu nhà họ Lâm dám di dời mộ, vậy thì hậu quả họ tự gánh lấy." Thư Viện chẳng thèm phí lời với Cố phu nhân về chuyện vặt vãnh này.
Cố phu nhân nhìn Thư Viện, nhận ra ngay cả chồng bà ta cô cũng không hề cho chút mặt mũi nào.
Bà ta vừa tức giận vừa phẫn nộ, nhưng Thư Viện h0àn toàn không để bà vào mắt, chỉ cười lạnh liếc bà ta một cái rồi xoay người rời đi.
Lúc đầu, Cố Cố phu nhân không xem chuyện này là vấn đề lớn. Nhưng bây giờ, bà ta thực sự nổi giận.
Thư Viện dám xem thường bà ta, vậy thì bà ta nhất định không để cô được yên.
Chuyện của nhà họ Lâm, bà ta nhất định phải nhúng tay vào
Cố phu nhân vừa về đến nhà đã tức giận kể hết chuyện của Thư Viện cho chồng nghe.
Bà ta hy vọng chồng sẽ ra mặt giúp mình lấy lại công bằng.
Bà ta không chịu nổi việc vợ của đứa con riêng mà mình từng chèn ép giờ lại dám đối xử với bà ta như vậy.
Điều khiến bà ta càng không thể chịu đựng hơn là chuyện này nhất định sẽ lan truyền ra ngoài. Đến lúc đó, những kẻ vốn dĩ không ưa bà sẽ lại sẽ châm chọc, chế giễu bà ta.
Dù Cố Minh Phong không h0àn toàn thờ ơ trước ấm ức của vợ, thế nhưng hắn cũng chẳng xem đó là chuyện to tát.
Hắn vốn cũng có bất mãn với đứa con trai trưởng Cố Chấn Viễn.
Nhưng hắn rấtrõ ràng, con trai trưởng giờ đã không còn nằm tɾong tầm kiểm soát của mình.
Thậm chí, hắn cũng biết rõ rằng mình có thể không quan tâm đến con trai trưởng, có thể không qua lại với con trai trưởng, nhưng tuyệt đối không thể đối đầu với con trai trưởng.
Đặc biệt là sau cuộc tranh g͙iành giữa phái diều hâu và phái bồ câu, việc hắn còn có thể ngồi vững trên vị trí hiện tại h0àn toàn là nhờ vào thân phận "cha của Cố Chấn Viễn".
Vì thế, hắn không thể vì vợ mà đi gây xung đột với Cố Chấn Viễn. Trước những lời than khóc của vợ, Cố Minh Phong h0àn toàn không để tâm.
Cố phu nhân khóc lóc một hồi lâu mà chẳng nhận được chút phản ứng nào từ chồng, điều này càng khiến bà ta tức giận hơn.
"Ông rốt cuộc có nghe tôi nói không vậy?"
Không.
Nếu là người khác, có lẽ Cố Minh Phong sẽ trả lời thẳng như vậy.
Nhưng vì là vợ mình, hắn vẫn phải nể mặt một chút.
"Chuyện của nhà họ Ngụy vốn chẳng liên quan gì đến bà, bà can thiệp vào làm gì?" Cố Minh Phong nhìn vợ nói "Vì chút chuyện cỏn con này mà tranh cãi với lớp hậu bối, chẳng phải là tự rước lấy trò cười sao?"
"Thư Viện không hề nể mặt tôi dù chỉ một chút. Trong mắt cô ta, còn có người mẹ chồng này không?" Cố phu nhân nghe chồng mình nói vậy thì càng thêm tức tối.
"Bà có xem Cố Chấn Viễn là con trai không?" Nếu có, năm đó bà ta đã không đuổi Cố Chấn Viễn ra khỏi nhà họ Cố rồi.
Dĩ nhiên là không.
"Thế ông có xem nó là con trai không?" Nếu có, năm đó hắn đã chẳng nhắm mắt làm ngơ khi bà ta đuổi Cố Chấn Viễn ra khỏi nhà họ Cố.
"Dù tôi có xem Cố Chấn Viễn là con trai hay không, thì nó vẫn là con tôi." Nhờ vậy mà hôm nay hắn mới có thể tiếp tục giữ vững vị trí của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡