Vì vậy, bà ta h0àn toàn không biết Cố Chấn Viễn là nhân vật tầm cỡ nào. Điều duy nhất bà ta biết là Cố Chấn Viễn là người của nhà họ Cố, còn người chồng nhà quê của Lâm Uyển Đình có người một cô, cũng chính là Cố lão phu nhân, bà nội của Cố Chấn Viễn.
Một người phụ nữ xuấtthân từ nông thôn thì có thể gả tốt đến đâu chứ? Nhiều lắm cũng chỉ là từ nông thôn gả vào thành phố, từ nông dân biến thành dân thành thị mà thôi.
Mà cháu trai của một người như vậy, dù có làm quan thì e rằng cũng chỉ là một quan chức cấp thấp mà thôi. Lâm Uyển Ngôn căn bản chẳng đặt vào mắt.
Bị mẹ đuổi ra khỏi phòng bệnh, tɾong lòng đầy tức giận, vừa nhìn thấy Thư Viện, Lâm Uyển Ngôn lập tức trút hết cơn giận từ mẹ mình lên người Thư Viện.
Năm tháng quả nhiên là một con dao giết he0.
Nó có thể biến anh hùng thành ông g͙ià lụ khụ, biến một mỹ nhân thành bà thím tàn tạ.
Đáng sợ hơn, nó còn có thể biến một cô gái xinh đẹp nũng nịu, thành một mụ đàn bà chanh chua, hung dữ.
Thư Viện lạnh lùng nhìn Lâm Uyển Ngôn nổi đóa, đợi bà ta phát tiết xong mới chậm rãi nói "Chính bà vì muốn cướp vị hôn phu của chị gái mình mà thuê người giết người hay sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Uyển Ngôn lập tức tái mét "Cô đang nói bậy bạ gì thế?"
Thư Viện nhếch môi cười nhạt "Chuyện này nhà họ Hồ vẫn chưa biết, những người có quan hệ thân thiết với con gái bà ở thủ đô cũng chưa biết. Nếu bọn họ mà biết con gái bà có một người mẹ như vậy, cháu ngoại bà có một người bà như thế.” Thư Viện tạm dừng một lúc "Không biết liệu còn ai dám qua lại với bọn họ nữa không?"
Lâm Uyển Ngôn tức giận đến run người, hét lên "Con tiện nhân này, dám ăn nói lung tung, tao sẽ xé nát miệng mày ra "
Từ nhỏ đến lớn, Lâm Uyển Ngôn chưa từng chịu bất kỳ ấm ức nào. Mãi đến gần đây khi chuyện của Lâm Uyển Đình bị phanh phui, bà ta mới trở thành kẻ đáng thương cha không thương mẹ không yêụ .Đừng nói đến chồng, ngay cả con trai cũng có ý kiến với bà ta. Bao nhiêu uất ức tức giận dồn nén lâu nay không có chỗ phát.
Giờ phút này, Thư Viện còn nói những lời đó, sao bà ta có thể nhẫn nhịn được? Bà ta lập tức lao lên, giơ tay định cào nát mặt Thư Viện.
Nhưng vệ sĩ bên cạnh Thư Viện không phải người ăn chay. Lâm Uyển Ngôn còn chưa kịp chạm vào Thư Viện đã bị bọn họ giữ chặt lại.
Thư Viện nhìn Lâm Uyển Ngôn dù bị bắt vẫn đang giương nanh múa vuốt như cũ, cô bật cười, rồi quay sang nói với Thượng Ngọc Thanh "Chỉ vì một người mặt hàng như thế này mà phản bội Lâm đại tiểu thư, thậm chí còn bán bà ấy. Tôi thật sự nghi ngờ đôi mắt của ông có phải có vấn đề hay không. Nhưng mà..." Cô nhướng mày, giọng đầy trào phúng "Tra nam xứng với tiện nữ, đúng là một cặp trời sinh."
Thượng Ngọc Thanh không giống như Lâm Uyển Ngôn. Hắn ta biết rấtrõ thân phận của Thư Viện.
Dù Thư Viện xuấtthân từ nhà họ Thư, Thượng Ngọc Thanh cũng chẳng xem cô ra gì.
Tuy rằng nhà họ Thượng chỉ là một gia tộc hạng hai ở Giang Thành, nhưng nếu so sánh, e rằng nhà họ Thư thậm chí còn chẳng đạt nổi hạng hai ở Giang thành.