Vì lợi ích, hắn ta sẵn sàng hy sinh cả mẹ kế đã có công dưỡng dục mình.
Thậm chí, đó còn là một người mẹ kế có ơn với hắn ta.
"Lần này, cú phản đòn của Hồ lão phu nhân chẳng khác nào một cái tát thẳng vào mặt gia chủ nhà họ Hồ. Có gia chủ nhà họ Lư ở đây, nhà họ Hồ không thể nào giết Hồ lão phu nhân để giải quyết chuyện này nữa."
Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói "Vậy nên, mọi chuyện đến đây là đủ rồi. Về sau em không cần nhúng tay vào nữa, cứ ngồi xem kịch hay là được."
Thư Viện cũng đã có ý định này.
Đúng lúc đó, chị Giang bước vào "Phu nhân."
"Có chuyện gì sao?" Thư Viện nhìn chị Giang hỏi.
Chị Giang bình tĩnh báo cáo "Hôm nay, Lâm lão phu nhân đã dẫn the0 con cháu nhà họ Lâm đến phần mộ tổ tiên của nhà họ Ngụy. Bà ta dự định đưa quan tài của con gái trưởng trở về Giang Thành."
Thư Viện nghe xong sửng sốt một chút, cô quay đầu nhìn Cố Chấn Viễn. Rõ ràng, ngay cả Cố Chấn Viễn cũng không ngờ rằng Lâm lão phu nhân lại đưa ra quyết định như vậy.
Ban đầu, Cố Chấn Viễn không định ra mặt, dù sao thì anh cũng không có ý định nhận lại quan hệ với nhà họ Lâm.
Nhưng tính toán của Lâm lão phu nhân khiến anh không thể không ra mặt.Bởi vì từ khi Cố lão phu nhân quyết định an táng tại phần mộ tổ tiên nhà mẹ đẻ, tình mẫu tử giữa bà và con trai Cố Minh Phong gần như đã chấm dứt. Thậm chí, Cố Minh Phong còn tuyên bố rằng từ nay về sau sẽ không quản chuyện của mẹ mình nữa.
Cố Chấn Viễn dù không có tình cảm với mẹ ruột của mình, nhưng dù sao bà ấy vẫn là mẹ ruột của anh. Anh không biết mẹ mình có quan hệ thế nào với nhà họ Lâm. Cũng không rõ bà có muốn quay về nhà họ Lâm hay không, Nhưng dù thế nào, anh cũng không muốn Lâm lão phu nhân di dời phần mộ của mẹ anh.
Sau khi chị Giang rời đi, Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn, nói "Nhà họ Lâm đang định làm gì vậy?"
Lâm lão phu nhân thực sự chỉ vì con gái trưởng đã khuất mà đến sao?
"Không quan tâm nhà họ Lâm đến vì điều gì, chỉ cần không phạm pháp, anh cũng không muốn dính dáng đến.” Từ khi Lâm Thiên Thăng che giấu nguyên nhân cái chết của mẹ ruột anh, tɾong lòng anh đã không còn chút thiện cảm nào với nhà họ Lâm nữa.
"Vậy thì cứ ra mặt đối giao tiếp với Lâm lão phu nhân."
Dù sao thì nếu Cố Chấn Viễn không có ý định nhận lại nhà họ Lâm, thì tốt nhất đừng nên gặp người nhà họ Lâm. Ai biết được liệu có điểm nào trên gương mặt Cố Chấn Viễn giống mẹ ruột, làm Lâm lão phu nhân nghi ngờ hay không?
Cố Chấn Viễn suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý với Thư Viện.
"Vậy chuyện này giao cho em xử lý."
"Anh cứ yên tâm, em sẽ giải quyết ổn thỏa." Thư Viện nói rấtchắc chắn.
Dù Thư Viện nói rấtchắc chắn, nhưng thực tế cô không nắm chắc một chút nào cả.
Bởi vì tɾong thế giới mà cô từng sống, chuyện an táng ở đâu không còn quan trọng nữa.
Mai táng dưới gốc cây, chôn dưới biển, gửi tro cốt vào không gian, an táng trên sa mạc, trên đỉnh núi…
Mọi người không hề để ý thân thể sau khi chết, mà họ càng để ý chất lượng cuộc sống khi còn sống hơn.