Thư Viện biết rằng sắp đến lối ra rồi, nếu không thì gió sẽ không thể lùa vào đây được.
Cô vốn dĩ muốn nghỉ ngơi, cắn răng tiếp tục đi the0 Cố Chấn Viễn.
Cứ đi như thế khoảng mười phút, trước mắt họ xuấthiện một bức tường. Cố Chấn Viễn tiến lên, ấn vài cái, bức tường liền trượt sang một bên.
Ra khỏi đường hầm, dưới ánh sáng của đèn pin, Thư Viện mới phát hiện ra mình đang ở tɾong một hang động.
Sau đó, Cố Chấn Viễn lại dắt Thư Viện đi ra khỏi hang. Lần này, chỉ đi vài phút, họ đã thấy một căn nhà nhỏ phía xa xa, bên tɾong phát ra ánh sáng yếu ớt.
"Có phải đây là đâu không?" Thư Viện tò mò hỏi "Anh dẫn em đến gặp ai vậy?"
Cố Chấn Viễn kéo tay Thư Viện, vừa đi vừa nói "Anh đưa em đến gặp thầy của anh."
Tại sao thầy của Cố Chấn Viễn lại sống ở một nơi như thế này?
Dù không hiểu rõ, nhưng Thư Viện cũng biết lúc này không phải lúc để đặt câu hỏi.
Đi the0 Cố Chấn Viễn đến căn nhà nhỏ, anh dẫn cô vào nhà nhỏ, ở đó có một cái giếng.
Cố Chấn Viễn nhanh chóng múc một xô nước lên "Rửa mặt đi."
Không cần anh nhắc, Thư Viện đã lấy khăn tay tɾong túi ra, nhúng vào nước rồi lau mặt mình.
Đường hầm vừa rồi đầy mạng nhện, cô không dám tưởng tượng mình đã lấm lem đến mức nào.
Sau khi rửa sach mặt ba lần, Thư Viện lại lấy lược ra chải tóc.
Nhìn mạng nhện vương đầy trên lược, Thư Viện có thể tưởng tượng ra vẻ ngoài lôi thôi của mình lúc này.
Cô đã sống hai kiếp, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày phải đi qua đường hầm để gặp một người.
Sau khi chỉnh trang lại bản thân, Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn hỏi "Bây giờ trông em thế nào?"
Cố Chấn Viễn mỉm cười nhìn Thư Viện nói "Không tồi."
Nếu bình thường Cố Chấn Viễn nói lời này, có lẽ Thư Viện sẽ không hài lòng, vì lúc nào cô cũng xinh đẹp. Nhưng hiện tại, sau khi chui qua đường hầm đầy mạng nhện, nghe Cố Chấn Viễn nói như thế lại khiến cô cảm thấy thực thỏa mãn.
Trước khi Cố Chấn Viễn kéo Thư Viện vào nhà, Thư Viện giữ tay Cố Chấn Viễn lại "Đợi đã, anh nói cho em biết thầy của anh là ai đi?"
Giờ khắc này Thư Viện mới phát hiện, mình hiểu biết quá ít về Cố Chấn Viễn.
"Vào rồi em sẽ biết." Cố Chấn Viễn trả lời như thế.
"Vậy tại sao thầy anh lại sống ở một nơi như thế này?" Tại sao phải đi qua đường hầm mới có thể gặp ông ấy?
Nhưng lần này, Cố Chấn Viễn chỉ cười không trả lời.
Anh nắm tay cô, dẫn cô bước vào căn nhà nhỏ.
Sau khi trở về, Thư Viện ở tɾong phòng tắm cả tiếng đồng hồ mới có thể xử lý xong bản thân.
Chỉ riêng việc gội đầu, cô đã phải gội đến ba lần.
Cả hai kiếp sống, cô chưa bao giờ bẩn đến mức này.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, trời đã bắt đầu hửng sáng.
Cố Chấn Viễn cũng đã xử lý xong, lúc này đang nằm trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thư Viện ngồi lên người Cố Chấn Viễn, nhẹ giọng nói "Bây giờ em mới nhận ra, em vẫn hiểu anh chưa đủ nhiêug. Anh còn bao nhiêu bí mật chưa nói cho em biết?"
"Chờ đến lúc thích hợp, bí mật của anh sẽ để em sẽ biết." Cố Chấn Viễn đáp. Vợ chồng là một thể, ngoài những chuyện công việc cần bảo mật, Cố Chấn Viễn cũng không nghĩ muốn gạt Thư Viện.